Kênh Câu cá:
Kênh Thiếu nhi:
Kênh One minute:
Kênh Giáo dục:

Câu biển luôn là một đam mê cồn cào đối với dân trời đày mê thiên nhiên. Đường ra đảo Thổ Chu hiện nay vẫn chưa có phương tiện nào thật thuận lợi, từ Phú Quốc phải mất thêm gần 10 tiếng đi ghe gỗ của ngư dân mới tới nơi, vì vậy rất vắng khách du lịch, dù thiên nhiên nơi đây mang một vẻ đẹp hoang sơ đến nao lòng và hoàn toàn khác biệt với các hòn đảo khác, nước biển thì trong xanh, lung linh màu ngọc bích.

Trước khi lên đường ra Thổ Chu anh em tôi tranh thủ làm vài bài thể dục jigging gọi là khởi động ngay tại Phú Quốc để tìm chút đồ tươi cải thiện cho bữa chiều. Rất nhanh chóng mọi người đã kéo lên ghe mấy em cá Khế và một mớ cá vặt đủ loại, những chú cá biển hoang dã và mạnh mẽ.

Câu tới xế chiều, ghe câu nhổ neo để lên đường đến Thổ Chu cho kịp buổi câu sáng. Như đã thành thông lệ, mấy anh em tranh thủ chuẩn bị 2 cây cần với mồi giả để câu trolling (câu chạy) biết đâu đấy trên đường đi lại vớ được mấy em cá Cờ như các chuyến trước đây thì tuyệt.

Đúng là thay đổi nhanh như thời tiết, lúc ra khơi trời đẹp, biển êm là vậy mà chỉ vài tiếng sau mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi, gió lớn, biển động mạnh, nhưng biết làm sao ? ra đến đây chả nhẽ lại không câu ? Anh em nào mệt thì nghỉ, ai khỏe thì buông cần, tranh thủ câu ít mực làm mồi câu cá đêm và để dành cho những ngày sau.

Có mồi nên mọi người tranh thủ câu cá, câu đêm có cái thú của nó. Giữa biển khơi bao la mịt mùng, ngồi vắt vẻo bên thành ghe nghe sóng vỗ ì oạp dưới chân buông cần chờ cá cắn mới biết cái thú chơi này nó đam mê đến cỡ nào ?

Không gian càng về khuya càng im ắng, trời không trăng, không sao, cảm giác như xung quanh là một khối đặc quánh, tối thui. Cũng may là còn chút ánh sáng heo hắt từ mấy chiếc đèn mang theo rọi vừa đủ chỗ câu. Cá thì nhiều nhưng tuyệt nhiên không thấy cá lớn nhưng được cái cũng may là toàn cá ngon, nhiều nhất là mấy chú Hồng bạc, cá mú những loại cá có thịt trắng tinh, béo ngậy thơm ngon vô cùng.

Cũng đã vài năm chúng tôi mới quay lại các quần đảo phía cực nam của tổ quốc để câu cá biển với suy nghĩ cá ở đây rất đa dạng lại nhiều và khá lớn như chuyến câu gần nhất cách đây khoảng 5 năm, tuy nhiên thực tế lại trái ngược hoàn toàn. 5 năm chưa bao giờ là dài, nhưng mọi thứ lại thay đổi quá nhanh, rất nhiều điểm câu trên đường đi đã không còn do cách khai thác, đánh bắt có tính hủy diệt của một số ngư dân, đặc biệt là vấn nạn giã cào đã phá hủy rất nhiều rạn đá và các bãi san hô. Không còn rạn sẽ không có cá nhỏ, không có cá nhỏ thì tất yếu cũng không có cá lớn.

Ngày thứ 2, mấy anh em tranh thủ lên đảo nghỉ ngơi, thưởng thức thành quả và khám phá những đặc sản nơi đây. Thổ Chu đặc biệt ở chỗ không phải ai cũng có thể đến, đảo là khu quân sự đặc biệt nên có nhiều chỗ hạn chế việc di chuyển và tất nhiên là hạn chế luôn cả việc chụp ảnh, ghi hình nhưng bộ đội và người dân nơi đây lại vô cùng nhiệt tình và thân thiện, đồ biển thì có lẽ phải nói là rẻ đến bất ngờ.

Kết thúc chuyến khám phá quanh đảo, anh em tôi lại xuống ghe ra khơi để tiếp tục cái thú trời đày. Sau một hồi câu kéo không khả quan, biển lại động, đành phải tìm mấy vạt núi kín gió để núp cho đỡ sóng. Không được câu cá nhìn ai cũng như mất sổ gạo chỉ có anh bạn chuyên lặn biển là mừng ra mặt, hình như gã chỉ chờ có thế thì phải. Nai nịt gọn ghẽ xong là hắn nhảy ùm xuống biển ngắm san hô và không quên mang theo chiếc túi lưới để kiếm ít Nhum biển cho anh em cải thiện. Loáng một cái đã thấy hắn quăng lên ghe một túi đầy những Nhum là Nhum, con nào con đó to chà bá.

Nghỉ ngơi một lúc là chân tay lại ngứa ngáy, hình như cơn nghiện lại đến, thôi thì kệ biển động, lại hò reo nhổ neo để tiếp tục sự nghiệp trời đày, biển động, sóng lớn nên anh em cũng hạn chế di chuyển trên ghe, ai ngồi câu ở đâu thì cứ yên vị một chỗ, cá lên thì đã có các anh phụ ghe giúp đỡ. Được cái nước ở đây khá sâu nên cảm giác kéo con nào cũng thấy to, thấy đã…

Cuối cùng cũng đến lúc phải chia tay Thổ Chu để trở lại Phú Quốc cho kịp chuyến bay về thành phố vào sáng ngày hôm sau. Tất cả thu cần, nhổ neo, nhanh chóng lên đường. Sau gần mười tiếng đồng hồ vật vã với biển động, sóng to, gió lớn anh em tôi cũng về đến Phú Quốc lúc nửa đêm. Tranh thủ chia chút chiến lợi phẩm, đóng cá vào thùng rồi lên bờ tắm rửa, kiếm chút lót dạ trong khi đợi đến giờ để ra sân bay về thành phố.

Chuyến đi này thực sự là một chuyến đi khó khăn, đầy giông tố, nhưng cái đó không làm chúng tôi buồn, điều đáng buồn chính là cách khai thác nguồn lợi mà thiên nhiên đã ưu ái ban tặng những quần đảo phía cực nam của tổ quốc.

Tuy không ai nói ra nhưng tôi biết chắc sẽ còn rất lâu nữa anh em tôi mới quay lại nơi này…

Website :
Facebook :
Twitter :

Nguồn: https://jablonec-krkonose.com/

Xem thêm bài viết: https://jablonec-krkonose.com/category/giai-tri