bản thân mỗi chúng ta thường nghĩ rằng cố gắng giữ new khiến mình biến thành bạo gan, tuy nhiên đôi khi, bạo dạn lại là chính lúc ta buông tay.”

Giới thiệu truyện Mắt bão

Tác giả: Sunness
Thể loại: ngôn tình

Trích đoạn truyện Mắt bão

biển Thái Phong đang hút tới điếu thuốc thứ bố.

Mùa đông của thành phố X ở miền duyên hải phía Nam ánh nắng mặt trời thường không xuống mang lại mức âm bao giờ. Nạm mà mùa đông năm nay lại độc đáo mưa các, không khí ẩm ướt luôn với theo cái không khí lạnh buốt giá khiến mọi người phái mạnh đề nghị khoác chiếc áo dày cộm lên mình ngay từ lúc vừa Bước sang tháng Mười hai. Tiện tay dụi tắt điếu thuốc lá, ông nhấc đôi chân còn sẽ tê cóng tiến về phía săng rác chỗ đông người đặt ở cuối hành lang.

chưa giống phần đông ngôi trường đại học khác ở nội thành, đại học A đã có được hơn bảy mươi năm bề dày lịch sử. Đây không những là trường ĐH cầm đầu của tỉnh Nhiều hơn phía trong danh sách mười trường xếp đầu nước ta. Nhưng lại chính vì ngôi trường cũng được xây dựng từ quá lâu phải cây trồng rầm rịt chen chúc, đầy đủ mỗi khu giảng trường đa số ẩn ẩn phía sau tán lá blue um, tươi có lợi. Cơ mà vào mùa đông, cây cối bên Nam lại chẳng hề tàn úa, khiến dãy buồng học ngày mưa càng thêm phần u ám, lạnh lẽo.

đại dương Thái Phong ném tàn thuốc vào cỗ áo rác, kéo bí mật cổ áo khóa ngoài, xát mạnh hai bàn tay vào nhau rồi quay trở lại lối đi hướng về buồng học ở đầu hành lang bên đối mặt. Theo từng bước chân đến gần, ông nghe thấy tiếng giảng bài của bởi vì giáo sư càng lúc càng khác nhau hơn, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng cười cợt khúc khích của đám sinh viên. Xem ra nhà bạn đại trượng phu đang đứng trên bục giảng kia không hề nghiêm nghị cũng như khó khăn chịu cũng như vẻ hình dáng của mình.

>> Xem thêm top ngôn tình cao h

đại dương Thái Phong dừng lại trước cửa nhà phòng học bố Bước, giơ tay lên xem đồng hồ.

Năm giờ bố mươi lăm phút chiều. Còn năm phút nữa, chuông tan học vẫn reo.

Ông vừa xoa xoa tay vừa rướn cổ ngó vào của nhà học, tuy thế từ chỗ đứng của ông quan trọng nhìn thấy mình sẽ đứng trên bục giảng nên đành dời góc nhìn ra không tính cửa sổ. Ông nheo góc nhìn đám mây đên nặng trĩu phía chân mây, đút hai tay vào túi áo khóa ngoài, nhớ lại bố mươi lăm phút trước. Lúc đấy, cần vất vả lắm ông mới mua được lớp học này, bèn đẩy cửa ra, ngó lơ ánh nhìn bỡ ngỡ của đám sinh cục, nhìn thằng về phía giáo sư Tần Sâm đang giảng bài bên trên bục. Anh ta bình tâm gõ nhẹ viên phấn lên một hàng từ đơn tiếng Anh cầu kỳ trên bảng black để chú ý sự nên nhớ của đám sinh viên dưới, đang không mảy may thân thiết mình vừa đẩy cửa tiến vào.

“Tôi đã ra đề thi về thuật ngữ siêng ngành này. Anh chị em cần phải biết chúng tôi không thích nhắc lại cùng một lời nói đâu đấy.”

Thấy đám sinh viên nôn nả biên chép, hồ Thái Phong phân vân phút chốc nhưng mà vẫn chính thức quyết định xen lời: “Xin lỗi đã quấy rầy, chúng tôi là…”.

“Cục trưởng hồ Thái Phong.” Tần Sâm thong thả ngắt lời, sau cuối cũg Chịu đựng liếc mắt nhìn ông một loại. “Xin lỗi, tôi sẽ giảng bài bác. Dù tất cả chuyện gì cũng ao ước ông đợi đến khi bên tôi tan lớp rồi luận bàn sau.” Tuy nói chũm tuy vậy vẻ mặt anh lại cực kì thản nhiên, chẳng hề gồm chút ý tư xin lỗi. Sau đó, anh liếc chú ý đồng biển đeo tay của mình rồi bổ sung cập nhật, “Có điều… Tôi nghĩ ông không hề chờ quá chậm đâu. Còn tứ mươi phút nữa là hoàn thành buổi học”.

hết sức dễ lưu lạc anh không thích bị bất kể điều gì có tác dụng phiền lúc sẽ dồn vào giảng bài. Dù chưa bao giờ bị ai từ chối thẳng thừng bởi thế, tuy vậy nghĩ mang đến chúng ta có bài toán nhờ chúng ta, hồ Thái Phong chỉ biết há miệng cân xem hồi chậm, rốt cuộc đành thỏa hiệp: “Tôi hóng cậu ở mặt ngoài”. Rồi ông ta lùi về sau một Cách, nhẹ nhàng đóng cửa ngõ buồng học lại, trở ra hành lang.

tư mươi phút chuẩn bị trôi qua. Nếu là trước kia, bảo đảm đại dương Thái Phong không dám tin người thân có thể nhẫn nại mong chờ chậm mang lại do đó. Là kẻ hấp tấp, đôi khi hơi ấm nảy, nếu không phải đã từng nhìn thấy “phong thái học giả” khi bàn giao thiệp có những các bạn như Tần Sâm thì có lẽ rằng ngay từ lúc bị anh “mời” bật dậy khỏi lớp, ông ta đã giận Ác sập cửa ngõ vứt đi rồi.

chung cuộc, chuông tan học cũng vang lên. Biển Thái Phong hoàn hồn, quay chúng ta dợm bước tới buồng học, suýt nữa va buộc phải đám sinh cục đã hồ hởi ào ra. Ông chóng vánh chấp nhận tỏ ý xin lỗi, còn chưa kịp ngó đầu vào phòng thăm dò đã có một số người lép vế khẽ vỗ vai: “Cục trưởng Hồ!”.

đại dương Thái Phong thoáng bất ngờ quay đầu, nhìn kỹ chúng ta đại trượng phu trước mặt. Anh ta chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, chưa đến mét tám – độ cao chưa mấy đặc thù so có gần như công an hình sự – tuy nhiên vóc dáng lại rắn Chắn chắn cân đối, mặc áo khóa ngoài ni màu xám tro cũng như quần tây trắng ngà, phần cổ áo hé mở, để lộ viền cổ áo len và áo sơ mi cùng mẫu cà vạt ngay ngắn bên dưới. Một tay anh bỏ vào túi áo, một tay ráng xấp tài liệu mỏng buông lơi mặt bạn. Khuôn mặt điều tỉ mỷ mang biểu cảm bình tĩnh, đôi môi đầy đặn cũng như đôi bé ngươi black láy ẩn sâu trong hốc mắt soi rõ ảnh của hồ Thái Phong.

“Phiền ông chờ đợi rồi.” Lúc đại dương Thái Phong quay đầu, anh cũng đồng thời cất lời. “Ông gồm lái xe mang lại đây không? Tôi không nghĩ ông đã thích ‘moi ruột vụ án’ của phòng học hay buồng cộng đồng cô giáo đâu”.

>> Cập nhật list truyện ngôn tình quân nhân hay tại đây

Ngẩn bạn mất hai giây, hồ Thái Phong mới khám phá mọi người nam nhi trước mắt này chính là vì chưng Giáo sư trung khu lý học Tần Sâm, các bạn vẫn mời mình bật dậy khỏi phòng học bốn mươi phút trước.

“Cậu nói hết sức đúng.” Ông liếc nhìn bao quanh rồi thoáng cất Cách, ra hiệu mang đến vì giáo sư trẻ đi theo. “Theo tôi!”

Lúc đến lan can bên cạnh hông khu giảng con đường, hồ Thái Phong mới toàn bộ tỉnh táo bị cắn dở. Đảm bảo lúc nãy đầu ông ta bị đóng băng rồi yêu cầu bắt đầu chối ra Tần Sâm. Dù sao lúc đầu cho đây, ông đang xem biển sơ cá nhân đính hình ảnh chân dung của nh. Vào quá trình thiếu hụt giảng viên trầm trọng như hiện giờ, một giáo sư chỉ cách tía mươi tuổi cũng như anh càng được coi là kỳ tích trong ngành Giáo dục. Càng nặng nề tin hơn là trong gần như năm du học, anh đã bom tấn sở hữu danh xưng “thiên tài”, ngoại giả chẳng những giới hạn ở lĩng vực trung khu lý học.

“Cậu lả một trong phần đa nhân triệu chứng ở hiện trường vụ án đầu tiên, thành thử bên dưới ánh nhìn chủ quan, tôi đoán rằng cậu chắc chắn am hiểu về vụ án này.” hồ Thái Phong vừa Cách xuống bậc thang vừa khẽ giọng đi thẳng vào Việc. “Chắn hẳn cậu sẽ biết tháng trước cục công an thành phố bản thân mỗi chúng ta sẽ tiếp nhận vụ án này. Hiện giờ… Ý chúng tôi nói là năm ngày trước, tôi vẫn bắt được một nghi phạm”

Theo thói quen, ông sải Cách rất nhanh, cơ mà Tần Sâm đi lân cận lại có vẻ thong dong cực kì.

“Nam giới à?” Tần Sâm bỏ ra nghi vấn.

“Đúng ráng.” phát hiện giọng điệu anh có gì đấy không bình thường, biển Thái Phong quay phắt lại, quan sát anh thăm dò. “Tại sao lại hỏi vậy? Cậu nghi ngờ ác ôn thủ là bạn gái sao?”

Tần Sâm thông qua khu vực ngoặt hành lang, chưa buồn Để ý đến ông, chỉ nhìn thẳng bên trước. “Ông khôn xiết nhạy bén, tuy thế nhạy bén vượt mức bình bình sẽ thành mẫn cảm ấy, cục trưởng đại dương ạ!”

“Được rồi, coi cũng như chúng tôi chưa một lần hỏi đi.” Hai nhà bạn đã đi đến đại sảnh tầng một, đại dương Thái Phong dẫn anh tíến về bên cái xe đỗ gần đó. “Tuy trước mắt có ba nạn nhân, nhưng hung thủ còn lại quá ít manh mối, tôi chỉ có vẻ điều tra trên diện rộng, co lại dần phạm vi lựa chọn rồi chốt kẻ tình nghi.”

“Hắn nhận tội rồi sao?”

“Tạm thời chưa.” Ông đi vòng qua ghế lái, khai trương xe, khom lưng vắt lấy xấp hồ sơ dày cộp đã để lên ghế rồi ngồi xuống. “Nhưng cậu cũng biết ấy, nếu hắn thật sự là hung thủ, quân nhân của mình đang có phương pháp khiến hắn nên nhận tội.”

“Nói vì vậy trước bên một công dân tuân thủ dụng cụ không tốt lắm đâu.” Tần Sâm khai trương xe bên đó, khom lưng ngồi vào rồi mau chóng đóng lại để chặn luồng không khí lạnh lẽo bên phía ngoài len vào, tiện tay nhận lấy tập hồ sơ ông ta chuyển qua. “Trở lại chuyện chính, ông cho là mọi người sẽ bắt nhầm mình à?”
Chúc quý độc giả bao hàm giây khắc đọc truyện vui vẻ!