Đàn chim Việt “lưu luyến một trời xa”, nhớ đồi Yên Thế, nhớ hoàng hôn Thái Nguyên, trăn trở với sông Gấm, đất Bắc hay trời Nam… hay chính nỗi lòng những người con đất Việt đang mong ngóng về quê hương từng ngày. Đến tận cùng của nghệ thuật, bản nhạc chạm đến đáy hồn người. Ở đó gợi lại sợi dây liên kết bền chặt của mỗi người với non nước – nơi họ đã được khởi nguồn.

Những ngày này đây, khi xuân về với sự đoàn tụ của người Việt Nam, còn có những những đàn chim Việt đang tha hương từ khắp nẻo giang hồ, đang mãi vương vấn nặng lòng với non nước này.
… Ai tha hương nghe réo rắt oanh ca Cánh nhạn vào mây thiết tha Lưu luyến một trời xa
Trường Ca Mẹ Việt Nam tổng hợp tất cả tình cảm của Phạm Duy đối với quê hương và những trầm luân của mệnh nước nổi trôi qua hình ảnh người mẹ, đồng thời cũng diễn tả trọn vẹn ơn sâu nghĩa nặng của cuộc đời đối với chúng ta. Gọi là Mẹ Việt Nam vì một cách nói, chứ Mẹ là Nguồn vốn không có quốc tịch. Mẹ là Sông – ta có chữ Sông Cái là Sông Mẹ – Mẹ là ”Biển Hồ, lai láng”, là Mẹ Trùng Dương

source: https://jablonec-krkonose.com/

Xem thêm các bài viết về Giải Trí: https://jablonec-krkonose.com/category/giai-tri/