Tục ngữ nói chưa sai, ” Đi đêm lắm gồm ngày gặp ma “. Bất quá anh bây giờ là gặp mặt nên quỷ, không phải là chạm chán thiên sứ! Chỉ cần với anh mà lại nói, chạm chán thiên sứ so sở hữu chạm chán quỷ càng thêm chóng mặt !

Giới thiệu truyện Mịch ái truy hoan

Tác giả: Thư bí quyết
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Mịch ái truy hoan

bên ngoài một hộp đêm có tiếng bên trên con phố Đài Bắc tụ tập một đám mình phục trang cầu kì, tranh nhau khoe sắc. Mơ biển truyền cho những tiếng chuyện trò chân thực, cao thấp hỗn độn, làm cho hơi lạnh đêm đầu xuân cũng đang nóng lên.

hốt nhiên, ở giữa đám đông cụm cô em rất cấp với các chiếc váy ngắn da báo black color huyền bí gợi cảm, giày bó rất cao, trang điểm khôn cùng đậm, lông mi giả siêu dài lại ra mắt một ‘Ngoại tộc’ khiến mắt con người ta sáng lên.

Một thiếu phụ trong sáng tạo ra ở chỗ đây vào hiện giờ, duy nhất loại bất ngờ chưa nói đề xuất lời, lại càng có tác dụng cho tất cả những người ta nhịn cảm thấy không được nhưng quan sát thêm vài lần. Đèn neon bảy màu ánh xuống cái váy trắng trên thành viên cô lại phát ra một loại chói lọi tự dưng, có lẽ thiên sứ hạ phàm cố gắng.

Khuôn mặt chẳng phải tô son trát phấn cũng tương tự như thiên sứ. Mái tóc Đen nhánh ngang vai làm cho riêng biệt da thịt trắng nõn, cái miệng bé bỏng màu hồng hơi hơi mím, biến chứng thật sự quyết trọng tâm. Lông mi lâu năm giương lên, đôi mắt vừa Black vừa tinh tế cẩn thận chọn lựa, chắc là sẽ mua thành viên. Từng bạn bị cô nhìn thẳng, phần đông cực nhọc tránh khỏi một hồi tim đập gia tốc, lại nhịn không được nhưng mong muốn liếc nhìn cô thêm một chiếc.

Trong góc nhìn ngập tràn kinh ngạc –

Hộp đêm này là vị trí mọi người chưa đủ mười tám tuổi đang cần thiết vào, vì thiên sứ nhỏ tuổi thuần khiết trước mắt này phần lớn là đã đi được lầm vào khu cấm, cô thoạt chú ý chủ quản đã còn chưa thành niên!

Cô còn chưa từ quăng quật ý định, quan sát qua đã từng nhà bạn từng người nhà một, cả nam lẫn phụ nữ đa số chưa bỏ lỡ, rút cục, ánh nhìn cũng dừng lại trên bạn một người nhà, dừng lại chưa đi lại nữa.

“Sao cô lại tới nữa?” Mục tiêu bị lưu ý chỉ thở lâu năm một tiếng, giọng điệu chẳng những dửng dưng ngoài ra mang theo bất đắc dĩ. “Tìm bên tôi có chuyện gì?”

teen girls váy trắng cũng không hình như nổi giận gì, một lúm đồng tiền dễ thương từ từ mở rộng, ngọt ngào mang đến nỗi làm cho mọi người nín thở.

“Không bao gồm việc gì, em chỉ là…… ước ao quan sát anh một cái.”

chỉ cần có bắt gặp, liền thỏa mãn.

Nói hoàn thành, cô cười, sóng mắt lưu chuyển bên trên khuôn mặt tuấn tú của đối phương một lát liền xoay người thân hối hả rời đi.

chú ý bóng lưng yểu điệu kia, hiện trường yên lặng vài giây.

Sau đấy, nhiều việc cũng như núi lửa bùng nổ, kéo theo hầu như thứ mà lại mang lại ——

“Cô đấy là ai?”

“Cô ấy tên là gì?”

“Năm nay bao nhiêu tuổi?”

“Chúc Bỉnh Quân, cậu cái thương hiệu vậy thú này, lại dường như ra tay sở hữu một nữ sinh nhỏ dại bởi vậy !”

“Vậy là không phù hợp pháp đâu!”

anh hùng bao gồm bị oanh tạc cho thương tích đầy mọi người duy nhất đôi mắt xếch nhiều năm, hơi hơi híp lại, sẽ là đào hoa vô hạn, mỗi khi đôi môi mỏng hé mở luôn luôn có thể nói rằng ra hầu hết lời nói khéo léo, vắt cơ mà giây phút lại đo đắn, một chữ cũng chưa nói ra được.

“Không phải cậu đã thảm bại trong tay một cô gái ấy chứ?” Thấy anh phản ứng khác thường cũng như cố gắng , đồng đội cạnh bên cực kì lấy làm cho kinh ngạc.

“Thua dòng rắm.” Anh lạnh lạnh nói: “Chẳng qua là gặp gỡ ma mà lại thôi.”

Tục ngữ nói không sai, “Đi đêm lắm có ngày chạm chán ma”.

Chúc Bỉnh Quân lần này gặp mặt không phải ma nhưng là thiên sứ. Tuy vậy đối sở hữu thành viên cũng như anh mà nói, gặp gỡ thiên sứ so với gặp gỡ ma càng thêm đau đầu!

>> đọc thêm thể loại truyện Đam mỹ h sm

Anh ta vừa xong xuôi ca trực, vẫn ở phòng nghỉ uống cà phê. Tư cố an nhàn tựa vào mặt cửa sổ nhìn ra ngoài, đắm chìm trong nắng sớm, anh ta cố kỉnh trong tay chiếc ly giấy chi phí thấp, tất cả các thứ ấy hợp lại khiến cảm hứng của bệnh nhân ta lập tức dâng trào.

Chậc chậc, thật sự là hàng thật giá thật, lời đồn quả chưa sai, thật sự là một gia đình con trai tuấn tú. Dù chỉ đơn giản là áo blouse trắng trên người nhà anh ta thôi cũng từng là đệ nhất truyền kỳ rồi — từ khi ban đầu làm BS thực tập nho nhỏ, bất chấp quá trình gồm điên cuồng mang lại đâu thì một tuần bảy ngày cũng chỉ ngủ năm tiếng đồng hồ, gặp mặt nên tình huống khẩn cấp mọi ý muốn gia nhập cứu chữa, hoặc là ở buồng phẫu thuật mang đến mấy tiếng đồng biển, áo blouse của anh ý ta vẫn luôn giữ được sự phẳng phiu!

dĩ nhiên, dáng nhà bạn hoàn mỹ của anh ấy ta cũng có công cực kỳ nghiêm trọng. Có thể nói là cây ngọc đón gió, phóng khoáng lỗi lạc, còn có câu tụng ca “Đến khám đa khoa Đỉnh cực thịnh quan trọng không chú ý một người”.

cái đẹp thì người phần đa yêu, đặc biệt là nhóm y tá ở gần lúc bàn giao ca, không tất cả bài toán gì cũng trở thành mượn cớ lướt qua buống ngủ, mặc dầu chỉ đi ngang qua cửa ngõ liếc mắt một loại Có thể vui vẻ cả buổi.

“Bác sĩ Chúc, ngừng ca trực rồi à? Chỉ uống cà phê thôi sao?” Cô y tá trẻ dễ thương không chỉ dáng bạn ngọt ngào, giọng nói cũng ngọt ngào như mật nói mang anh: “Bọn em tất cả download bữa sớm, bác sĩ Chúc cho cùng ăn uống đi! Hiên giờ bao gồm bánh trứng cực hấp dẫn nha!”

Chúc Bỉnh Quân nghe tiếng liền từ trong trầm tư ngoái đầu chú ý lại, mắt một mí thanh tú hơi híp lại, mỉm cười từ khước khéo: “Không nên đâu, cám ơn cô gồm lòng Vậy nên.”

“Bữa sáng là thiết yếu, chưa nạp năng lượng sao cơ mà được chứ? Ẳn no mới có công sức của con người.” Y tá trưởng lâu dài nghe bắt gặp, cũng mở miệng khuyên nhủ: “Bác sĩ Chúc, đừng ỷ người trong gia đình còn trẻ cơ mà cứ làm hại thân thể bởi vậy, cho đến lúc cậu bằng tuổi chúng tôi, cậu đã biết a!”

Đôi mày thanh tú của Chúc Bỉnh Quân nhướng lên, hỏi lại: “Ý của chị là một hai năm nữa em sẽ biết sao?”

“Là sao?” Thật nhiều ánh mắt chưa hẹn cơ mà cộng nhìn về phía anh.

Chỉ thấy anh không Cấp Tốc không lừ đừ nói: “Không bắt buộc chị chỉ hơn em hai tuổi sao?”

“Ôi! Cậu loại đứa nhỏ tuổi đi đời này, tôi cùng tương đương làm người mẹ cậu được đấy!” Tuy rằng đã được gần năm mươi nạm nhưng mà y tá trưởng lâu năm đã bị trêu mang lại cực kỳ vui vẻ, cười cợt toe toét.

Chỉ mấy câu nói ngắn ngủi sẽ làm cho được quan tâm người trong gia đình y tá từ bên trên xuống dưới mỉm cười không dứt, bầu không gian rất là có lợi cũng làm mang đến nhóm bác sĩ khác đi ngang qua trong lòng trăm bởi vì tạp trần.

chính là có người cũng như Chúc Bỉnh Quân cũng như thế! Căn cứ vào khuôn bên tuấn tú đánh đâu chiến thắng đấy chưa gì cản nổi, bỏ mặc đến đâu cũng có thể có thể sử dụng được, tuổi còn trẻ bất quá là một bác sĩ trong khám đa khoa thôi mà lại đã làm được phong độ của một đại tướng, lúc đầu khi chấm dứt thực tập liền thi đậu điểm thật cao vào khoa domain authority liễu mà chúng ta mọi cần cạnh tranh đối đầu mang đến sứt đầu mẻ trán, tiền đồ không đếm xuể.

cố nhiên, tiếng tăm của anh ý ta cũng không chỉ nhờ biến chứng chuyên nghiệp mà lại cuộc đời cá thể càng điểm riêng hơn. Cô gái bên trên bên dưới toàn cơ sở y tế phần đa ưu ái gồm thừa đối có Chúc Bỉnh Quân cũng không nói gì, lợi hại nhất chính là, ngay cả nhóm bạn làm cùng nam cũng đầy đủ đối với anh tâm phục khẩu phục, bởi lẽ –

Anh bật dậy khỏi buống ngủ đã không dứt tiếng cười kia, thân hình hạn hẹp nhiều năm đi cấp tốc bên trên hành lang, khi đang sẵn sàng đi mang lại buổi họp sớm thì một Bác Sỹ trẻ tuổi khác đi mang đến cạnh bên, hạ giọng hỏi:“Bác sĩ Chúc, về tối hôm nay……”

“Đã hẹn ổn rồi, 10 giờ rưỡi.” Anh cười cợt.

“Lần này nghe nói hẹn tiếp cục hàng không? Thật cố kỉnh chăng?” Giọng điệu hỏi với theo hưng phấn cạnh tranh nén.

“Đương nhiên là thật.” Chúc Bỉnh Quân tuyệt chưa khách khí trả lời.

Nói giỡn sao, bao gồm anh ra tay thì bạn nữ sinh tất cả đẹp, bao gồm độc mang lại đâu chăng nữa cũng rất nhiều hẹn được. Anh đó chính là thay mặt đại diện cho tinh thần cũng như là chỗ ký kết thác ao ước của bác sĩ nam toàn bệnh viện, đây cũng chẳng hề chuyện nghịch.

“Vậy là có lợi rồi, nắm là có lợi rồi.” đồng nghiệp kia thiếu chút nữa vẫn vung tay mừng rỡ, “Đừng giống lần trước, núm mà lại hẹn mang đến một đám cô giáo nữ tiểu quỷ vừa new có lợi nghiệp, bao gồm còn tồn tại mấy người thân không đủ mười tám tuổi, nếu chắc chắn xảy ra chuyện gì, anh mang tôi gánh vác nổi sao?!”

biết đến đó, Chúc Bỉnh Quân hơi hơi nhíu nhíu mày, khuôn bên tuấn tú lộ ra nét lạnh lùng nghiêm nghị hiếm thấy, ánh sáng phát ra xung quanh chúng ta tựa hồ cũng bi hùng đi vài phần.
>> tìm hiểu thêm phân mục Truyện đam mỹ sủng