Nam đàn bà chủ yếu cách nhau chừng 13 tuổi. Nam chính tàn bệnh, bị tai nạn cơ sở giao thông mất cẳng chân trái. Nam thiết yếu thì bền vững cũng là boss khủng béo rồi, nữ giới chủ yếu cũng là gia đình bao gồm tiền, dễ thương dễ thương sáng tạo đặc biệt là rất là hiểu chuyện.

Ra mắt truyện ngày em đến

Tác giả: Tĩnh Phi Tuyết
Thể loại: Ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện Ngày em mang đến

Lần đầu tiên, Vệ Cẩm Huyên thấy được Trương bốn Ninh là ở nghĩa trang. Đó là một ngày mùa đông gió heo hút, từng giọt mưa nhỏ dại xuống lạnh buốt mang đến tận xương tủy. Trên lan can, một người trong gia đình đi lên, một đi xuống, cứ nạm đối diện, tứ góc nhìn nhau phút giây, sau đấy lướt qua nhau, cũng chẳng giữ lại đáng chú ý gì sáng tạo.

Lần thứ hai, họ gặp gỡ nhau ở đại sảnh C.ty, Vệ Cẩm Huyên được một nhóm cấp cho bên dưới vây quanh đi rời khỏi cầu thang máy. Lúc đấy, Trương bốn Ninh vẫn ủ ấp một bó hoa tulip màu đỏ rất lớn từ bên phía ngoài đặt chân tới, cửa kiếng auto từ từ bật mí, hai người thân lại lần nữa chống chọi với. Trương bốn Ninh là một mỹ nhân, một mỹ nhân hiếm chạm mặt, dù là khuân mặt hay vóc dáng cao bé bỏng của cô ý cũng gần như cực kỳ riêng biệt nơi đông đúc, mặc dù cô chỉ mặc áo lông và quần trườn siêu giản dị đã cực kỳ đẹp mắt. Thành ra tuy đang phương pháp mấy ngày, nhưng Vệ Cẩm Huyên sẽ vô thức nhớ mang đến lần chạm chán ngắn ngủi tự nhiên trước đấy.

Lần thứ bố, bọn họ chạm mặt nhau là ở tương tác chào bán hoa, chính là đêm giáng sinh, ván đêm vừa buông xuống, phần đa ánh đèn sáng bùng cháy sáng lên. Hiếm khi Vệ Cẩm Huyên đã có được một ngày chưa tăng ca, anh cho trợ lý đi chơi sở hữu bạn gái, còn tổ ấm thì bảo lão Trịnh tài xế mua một liên hệ hoa gần đó. Lão Trịnh nhớ ở khu này có một liên hệ hoa mới khai trương Cách nay đã lâu, đề xuất lái xe tới đó.

tác động buôn bán hoa tên là Flower, biển hiệu chữ trắng bên trên nền đen, ngắn gọn bình thường nhưng lại chất lượng cao, cực kỳ lạ lùng. Từ không tính quan sát xuyên qua hai góc cửa thủy tinh béo của cửa hàng, giống như thấy cây xanh xanh um tươi tốt, muôn hoa khoe sắc ở bên phía trong.

“Vệ tiên sinh, buộc phải thiết lập hoa gì?” lão Trịnh sẵn sàng Bước xuống xe, cha năm trước Vệ Cẩm Huyên bị tai nạn xe cộ, bắt buộc cắt quăng quật cẳng chân trái, tuy rằng tất cả thực hiện chân giả tuy vậy cũng quan trọng so sánh có đôi chân lành lặn như trước kia được, đề xuất luôn chống gậy khi dẫn đường. Do đó tầm thường hồ hết lúc bắt buộc phải cài đặt đồ đạc gì đó như hiện giờ đông đảo vì chưng lão Trịnh hoặc trợ lý làm thay. Tuy nhiên lần này, Vệ Cẩm Huyên lại báo cáo ngăn cản: “Không phải, tôi đã tự đi, chú ở lại trong xe đi.” Nói xong xuôi, cũng chưa đợi lão Trịnh phản ứng, sẽ đẩy cửa kháng gậy Cách xuống. Để lại lão Trịnh cũng vừa xuống xe theo, đứng yên một chỗ, tiến không được lùi cũng chưa xong xuôi, hy vọng đi cùng tuy vậy sợ ông chủ chưa vừa ý, cực kì chần chờ rối rắm.

Theo một chuỗi tiếng chuông đinh đong trong trẻo vang lên, Vệ Cẩm Huyên bước đến can dự hoa. Theo các thói quen, anh chú ý một vòng xung quanh, can hệ này khoảng từ một mang đến hai trăm mét vuông, khó chiều bảo đảm được, trang trí không tệ, rất chú ý cách trưng bày cây xanh cũng như cây cảnh, chẳng phải bừa bộn như đa số can hệ hoa đều đều khác cơ mà ngược lại còn tỏa ra vẻ đẹp giản dị ấm cúng. Mà lại trong can hệ lại chưa có một số người, Vệ Cẩm Huyên nhíu mày, anh chưa thích việc vào tác động tuy vậy không thấy bộ phận nhân lực bán đồ đâu, sẽ định rời đi, thì nghe thấy tiếng chuông vang lên ẩn dưới, có người đẩy cửa Bước vào: “Thật ngại quá, vẫn để anh chờ lâu”. Các giọng nói mềm mại lộ ra sự dịu dàng, cực kỳ êm tai. Vệ Cẩm Huyên xoay mọi người lại, sau khi chú ý rõ gia đình trước mặt thì khá ngạc nhiên, thật là trùng hợp cơ mà.

giống như thấy đối phương cũng từng xiêu dạt anh, đôi mắt Đen béo tròn xinh tươi nhìn anh, sự bỡ ngỡ hiện lên gương mặt đáng yêu tinh xảo: “Xin chào”. Cô lại thông báo, tay buộc phải nhẹ nhàng chuyển lên vén mấy sợi tóc mai ra sau vành tai, dáng người thanh tao thanh nhã đứng ấy, thốt nhiên mà hào phóng: “Trước đây, bản thân mỗi chúng ta vẫn chạm chán nhau hai lần”. Nói xong xuôi, cô nở nụ cười dịu dàng, êm ấm như gió xuân tháng tư của Giang Nam, cực kỳ dễ khiến mọi người gồm tình yêu.

Trong vòng mười ngày mà bỗng dưng chạm chán nhau bố lần, bắt buộc nói là không tất cả duyên được. Vệ Cẩm Huyên chưa khỏi cong môi khẽ mỉm cười, nụ cười cợt bí mật nhưng cũng khiến khuôn bên anh tuấn lạnh nhạt biến thành mềm mại hơn.

“Anh vội lắm ạ?” Cô lại hỏi. Nhận ra câu trả lời tủ định, Trương tứ Ninh liền chỉ vào giáo khu nho nhỏ chuyên dụng để tiếp khách ở bên bên đó, hơi ngại ngùng nói: “Anh hình như qua ấy ngồi chút ít không? Bên tôi ý muốn nắm ăn mặc quần áo, anh xem, các bị ướt cả rồi”. Nói chấm dứt, cô nhấc chân lên cho anh xem. Bây chừ, Vệ Cẩm Huyên bắt đầu chú ý đến cô đang rất là chật vật, không chỉ quần, ngay cả áo lông màu trắng cũng ướt quá nữa, cả tóc cũng ướt, không biết trước đó cô vừa đi có tác dụng gì. Trong trường hợp ráng này, chính là chúng ta phái mạnh phong độ, chắc hẳn Vệ Cẩm Huyên chỉ có lẽ chấp nhận. Ngóng anh chắc tiến thưởng chống gậy đi mang đến chỗ ngồi xuống kết thúc, Trương tứ Ninh cũng chưa vội đi nắm quần áo, cơ mà hỏi anh ước ao uống gì? Theo biểu cảm bên trên gương mặt cô, anh chủ yếu chưa nhận thấy sự tò mò nghiên cứu vãn của cô về một tổ ấm đi đứng phiền toái, cứ cũng như anh chỉ cần một vị khách cực kỳ bình thường cũng như rất nhiều người nhà khách khác cơ mà thôi.

“Có trà blue, hồng chè, coffe, trà sữa, à, còn chứa cả nước lọc!”

Vệ Cẩm Huyên nói hồng trà, Trương bốn Ninh gật chấp nhận, bảo anh hóng, sau ấy bắt đầu xoay các bạn đi sâu vào phía bên trong tác động, thì ra ẩn dưới chậu chuối tây cây cỏ sum suê còn có một ô cửa nhỏ.

không khí trong tương tác vô cùng ấm áp, tuy Vệ Cẩm Huyên chỉ mặc áo sơ mi mỏng cũng như âu phục cũng không cảm nhận lạnh. Chặng mười lăm phút sau, Trương bốn Ninh bưng khay bước ra, cô đang nắm một chiếc áo len trắng tràn khắp, bên trước có in hình cát Garfield nghiêm trọng, bên dưới là dòng váy xòe màu đỏ hạt điều, mái tóc Đen dài buông xõa sau lưng, tóc mái được kẹp gọn lại bởi mẫu kẹp nhỏ dại màu hồng phấn vô cùng cân xứng với ngũ quan xinh đẹp khéo léo khiến cô chỉ như học sinh trung học bắt đầu mười sáu mười bảy tuổi.

>> đọc thêm chuyên mục Truyện h

Trương tứ Ninh đặt dòng ly tròn màu trắng trước mặt Cẩm Vệ Huyên rồi giải thích: “Thật ngại quá, để anh hóng chậm Như vậy,” sau đó hỏi: “Anh muốn cài hoa gì?” Vệ Cẩm Huyên chỉ vào một đám hoa màu tím trước cửa sổ nhìn ra ngoài chai lọ thủy tinh hỏi: “Đó là diên vĩ?” Trương tứ Ninh quan sát theo ngón tay anh, gật đầu: “Đúng ạ, là diên vĩ”.

“Vậy lấy diên vĩ đi, phiền cô bó đẹp một ít.”

“Là để bộ quà tặng kèm theo gia đình bạn khác ạ?” Trương bốn Ninh vừa hỏi vừa băng qua, rút mấy bông hoa trong bình béo ra đem tới cho Vệ Cẩm Huyên xem: “Anh thấy mấy cành này dành được không? Bổ sung hai cành bách hợp phía bên trên, bó chung với hoa baby cũng rất đẹp”.

Vệ Cẩm Huyên gật đầu, Trương tứ Ninh lại đi lấy giấy gói hoa cho anh lựa chọn, sau cùng lựa chọn nhiều loại nền trắng có sọc đỏ, đợi bó hoa dứt cũng mất hơn mười phút, lúc tính tiền, Trương tư Ninh nói can dự bắt đầu xây dựng yêu cầu bao gồm cả khách cài hàng đa số được giảm giá, còn nói: “Để chúng tôi làm cho thẻ hội viên mang đến anh, sau này tất cả dung tích lũy để hưởng ưu tiên.” Vệ Cẩm Huyên cũng quên mất mang lại mấy thứ ấy, khoát tay nói chưa cần, rồi vậy tiền lẻ thối lại định rời đi, Trương tứ Ninh gọi anh lại, chuyển một tờ danh thiếp ra: “Sau này, nếu nên anh chắc là Hotline điện thoại, liên tưởng đang chuyển giao hoa mang đến tận khu vực, hân hạnh được phục vụ, cảm ơn anh đang cài đặt hoa”. Vệ Cẩm Huyên cúi đầu quan sát tấm danh thiếp sặc sỡ đầy sắc màu bắt mắt, rốt cuộc lịch sự miễn chống chuyển tay nhận lấy.

chờ anh đi rồi, Trương tứ Ninh không nhịn được le lưỡi, nói ra bốn từ ‘Cao ngạo, lạnh lùng’.

Sau Giáng sinh, cực kỳ nhanh đã đi vào tết dương lịch, qua tết dương lịch, Việc mua sắm của can hệ dần dần bước vào quỹ đạo. Trương tư Ninh tuyển bổ sung hai đội ngũ nhân viên phụ câu hỏi, một là nữ giới tên Trần đều đều năm nay vừa tròn hai mươi tuổi, bình bình đang nhận trách nhiệm trông coi cửa hàng, thay đổi giảm cành và tưới nước cho cây cỏ cây xanh, một cậu nhỏ bé khác tên là Hứa Dương, còn chưa đến mười chín, bao gồm đảm nhận câu hỏi chạy giao hoa. Cả 2 rất nhiều là gia đình bạn ngoại tỉnh, thử câu hỏi hai tuần, trước mắt cô thấy họ phần đa là mình đàng hoàng, làm đúng mệnh lệnh.

*********

Kim Giai Di ngồi trên ghế sofa của khu tiếp khách tán gẫu sở hữu Trương tứ Ninh, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn Trần đều đều một dòng, nhỏ tuổi giọng thì thầm: “Hey, tớ nói này, tầm thường thu tiền hay gì đó cậu đừng đến cô ta nhúng tay vào, trước hết hãy nhìn một vài tháng rồi tính tiếp, đúng rồi, cậu đã đưa bản sao bằng chứng thư của mình chưa?”

Trương tứ Ninh liếc cô bé một cái: “Tớ hiểu mà lại, địa chỉ cũng có camera theo dõi, không vấn đề gì đâu.” Thấy Kim Giai Di còn mong nói tiếp, cô liền xua tay đổi đề tài: “Đúng rồi, không hề bữa qua cậu đi phỏng vấn sao, cố gắng nào rồi?”

“Haizz, đừng nói nữa!” Vừa nhắc cho chuyện phỏng vấn hôm qua, Kim Giai Di không có gì tâm trạng đâu nhưng nghi ngờ mấy cán bộ nhân viên new của can hệ, cô bé nằm úp sấp xuống tay vịn ghế sofa, than thở: “Đi kéo chất vấn chỗ đứng thư cam kết, FML*, cậu chưa thấy chứ hơn mười người tranh đoạt bên đây sở hữu tớ, lần vấn đáp này vững chắc chưa tới đâu rồi!” Tính ra năng lực của cô cũng đâu có bớt cỏi, sao chưa ai tinh mắt dò ra viên ngọc quý vậy chứ!

(*FML: Viết tắt của ‘F*ck My Life’, nếu để nguyên thì đây là câu chửi thề khá bất thanh lịch.)

trung tâm trạng chất lượng kém lại thấy được khuôn mặt xinh tươi lúc dấu lúc hiện trước mắt, Kim Giai Di ghen tị, bàn tay ngứa ngáy không chịu được, giơ lên chọc chọc vào mặt Trương tư Ninh: “Khuôn bên này của cậu nhưng mà chuyển qua mang đến tớ thì có lợi quá, đừng nói là thư ký, cho dù là trợ lý tổng người đứng đầu cũng chỉ mất một phút là xong xuôi ngay!”

Hiển nhiên đây cũng chẳng hề là lần bước đầu đồng bọn của cô ý nói ra lưu ý đến này, Trương bốn Ninh cực kì yên tâm kéo bàn tay cùng bề mặt người trong gia đình xuống: “Vậy sau này cậu mang tính toán gì không? Nếu như không thì nghe lời người thân, đứng vững bắt đầu khởi công chức đi.”

Kim Giai Di vừa nghe thấy cụ liền mất hứng: “Cậu có phải là bạn thân của tớ chưa hả?” Nói kết thúc ngồi bật dậy khỏi ghế sofa, chỉ vô trán Trương Tử Ninh vẻ bên tức giận: “Cậu là gian tế ba mẹ tớ sai cho phải không! Dòng vụ khai công chức ấy chỉ nghĩ thôi cũng không mong muốn nghĩ cho, tớ never thi trò đời đấy nữa! Tía năm đó, FML, tía năm thanh xuân của mình mất đi vì chưng nó đó! Đừng nói đơm hoa kết trái, ngay cả cọng cỏ hoang cũng chưa thấy!”

Kim Giai Di là người nhà địa phương, là nữ một trong căn nhà, ba mẹ số đông là thầy giáo trung học, phần nhiều nhà bạn gần như có tác dụng trong ngành giáo dục, xét theo bối cảnh người nhà do đó mà nói cô gái này dù không đạt mang đến mức thủ khoa thì cũng chẳng thể nào quá kém cõi được. Đáng tiếc, cuộc đời luôn bao hàm Cách đưa ngoặt cũng như cố kỉnh, từ nhỏ Kim Giai Di luôn cách danh hiệu học sinh chuyên nghiệp một khoảng khá xa. Năm ấy khi thi vào ĐH, đã bắt buộc liều sống liều bị tiêu diệt ôn tập lại nhờ được thêm vào đó điểm ưu đãi dân tộc thiểu số bắt đầu miễn chống đậu vào một trường đại học xem như không tệ trong thành phố này. Kim Giai Di học chuyên ngành văn học Đài Loan Trung Quốc, tuy nhiên sau khi tốt nghiệp thì thư hùng chưa mong mỏi cầm lại học lên nghiên cứu sinh, người nhà chẳng còn giải pháp nào khác mang cô gái, đành buộc phải đưa ra điều kiện, không học lên nghiên cứu vớt sinh cũng sẽ được tuy nhiên quá trình nên nghe theo sự chỉnh dốn của các bạn. Sau ấy chúng ta đưa ra mang lại cô nàng hai con đường, hoặc là làm gia sư thì đi thi chứng chỉ sư phạm, hoặc là khởi công chức nhà nước. Đối mang thanh nữ nhưng mà nói thì sẽ là hai tuyển lựa chưa tệ. Ngôi nhà Kim Giai Di tất cả rất nhiều người có tác dụng cô giáo, cần cô nàng chưa ước ao đi theo con phố mòn đó, rút các bí quyết xương máu, cô bé quyết định đi khởi công chức Chính phủ, sau đó….chính là bố năm thê thảm, năm nay sau khi thi rớt lần nữa, cô bé thư hùng chưa mong muốn thi tiếp, càng chưa nói mang lại câu hỏi thi lấy chứng từ sư phạm, bỏ mặc người nhà dụ dỗ cưỡng ép kiểu gì cũng không đủ, chỉ mong đi sắm công cuộc.
>> bài viết liên quan phân mục Truyện sắc