Biết nhau quá sớm, kỷ niệm quá nhiều yêu cầu chúng ta cũng mơ đại dương về nhau. Cô chỉ nhớ rằng, người thân từng mặc kệ bao gồm cả để yêu anh, dẫu vậy anh đang phụ cô.

Trình làng truyện 1 centimet ánh dương

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Thể loại: Truyện ngôn tình ngược

Trích đoạn truyện 1 centimet ánh dương

Khi Quý Thành Dương bế Kỷ Ức bây giờ đang ốm mê man vào căn nhà thành viên gia đình cũng chính là lúc chị dâu thứ đi ra khỏi phòng bếp, nhận thấy liền nhảy cười. Sở hữu tính biện pháp của anh, mang lại con cháu ruột của mình còn chẳng lúc nào chịu đựng bế, cảnh này chắc rằng khiến người nhà khác cảm thấy hiếm gồm.

“Cô nhỏ đang cảm cúm, em định đưa đến khám đa khoa mà lại thiếu nữ nhất định không chịu đựng. Thấy ngôi nhà không gồm ai đề nghị em cứ bế về căn nhà nhà bạn trước sẽ.” Quý Thành Dương bế Kỷ Ức vào phòng thành viên và nhẹ nhàng đặt thiếu phụ xuống giường.

Rồi anh sử dụng hai ngón tay để đo nhiệt độ của Kỷ Ức.

“Nhà Tây Tây chưa tất cả ai là chuyện bình bình.” Chị dâu thứ chẳng mấy bận lòng, “Họ nuôi trẻ em đa số bởi cơ chế áp lực đè nén tinh thần dẫu vậy sinh hoạt ‘thả rông’.” Chị dâu thứ vừa nói vừa lấy thuốc.

Chị dâu thứ là hiệu trưởng trường Tiểu học trong viện, hai ngôi nhà lại là hàng xóm tầng trên tầng dưới buộc phải rất là nhiệt tình.

Kỷ Ức sợ bóng buổi tối, thỉnh thoảng căn nhà chưa có một số người sẽ lên lầu ngủ cùng rất Quý Noãn Noãn cũng chính là chuyện bình thường.

“Áp lực tinh thần? Nuôi thả rông?”

“Dăm bố câu chưa nói rõ hết được, để chị lấy ví dụ nhé. Áp lực nặng nề ở giai đoạn này là rất là xem trọng câu hỏi khuyên bảo nữ, Tây Tây bốn tuổi rưỡi đang vào lớp một đề nghị dù học cộng lớp nhưng lại nhỏ hơn Noãn Noãn hai tuổi. Thuở đầu thành tích của Kỷ Ức không tốt, toán chỉ được hơn năm mươi điểm, về sau lại dần dần theo kịp cũng như chóng vánh xếp nhất lớp, bảo trì cho tận bây chừ. Riêng đặc điểm đó Noãn Noãn bắt buộc sánh được có phái nữ.”

tứ tuổi rưỡi? Quả là hơi sớm.

“Nhưng về cuộc đời của trẻ con thì họ lại xao nhãng mấy.” Chị dâu thứ với nước ấm áp và thuốc vào chuyển mang đến Quý Thành Dương.

Anh thử cho Kỷ Ức uống thuốc, tuy nữ đã mê man tuy nhiên rất dễ chăm sóc.

mang đến gì uống nấy…

“Ví dụ như đi du xuân theo trường, trẻ con nhà khác thấp nhất cũng được sẵn sàng nước và hoa quả đúng không? Còn nhà bọn họ thì trực tiếp còn lại đến cô bé năm mươi tệ bên trên bàn, chẳng hiểu họ nghĩ gì nữa. Cậu bảo ngồi ô tô mất hai tiêng đồng đại dương, con nhỏ nhắn chẳng được ẩm thực ăn uống thì mang tiền cũng có tác dụng gì? May mà hôm đấy tôi cũng đều có bên bên trên xe bắt buộc new phân tách sút các loại thức ăn của Noãn Noãn mang lại Kỷ Ức.”

Anh tìm đến ấy hốt nhiên nhớ mang lại cỗ dạng uống thuốc của cô tí hon lúc ban chiều.

Anh nghĩ mang lại cháu gái của mình, dường như hai đứa là thành viên tốt của nhau. Lần nào Quý Noãn Noãn nhắc cho Kỷ Ức với anh qua điện thoại cũng phần đa nói bởi giọng rất sùng bái.

“Kỷ Ức bạn con cháu bốn tuổi rưỡi vẫn học lớp một, nhỏ thêm hơn con cháu hai tuổi cơ tuy thế khi nào cũng đứng nhất lớp.”

“Chú út biết không, dù là khiêu vũ, thư pháp hay quốc học, thành viên ấy cũng khá nhiều năm kinh nghiệm. Sao cháu lại ngốc thế?”

“Chú út chú út, chú nghịch đàn chuyên nghiệp lắm đề xuất không? Kỷ Ức sẽ hứa có con cháu đang chưa học đàn, con cháu chỉ có lẽ chiến hạ bạn đó chuyện này thôi!”

Đây là điển hình của việc giáo dục thành tích ư?

kể cả thất bại? Tất cả điều Dường như hầu hết chẳng quan hệ gì với anh.

Anh nhường phòng mọi người đến cô bé cũng như trải chăn ngủ của nhà đọc sách. Mang lại buổi tối, biệt lập anh vẫn bỏ quên sự tồn tại của Kỷ Ức, khi ra ko kể rót nước uống new trông thấy người vợ đang tỉnh cũng như đang ngơ ngác mở cửa chú ý ngó bao phủ.

Kỷ Ức chưa nhớ rõ tổ ấm sẽ lên đây phải làm sao, mãi cho đến lúc trông thấy anh.

dưới ánh sáng của đèn căn bếp, Quý Thành Dương đeo một loại kính gọng kim cương, trông hết sức nhã nhặn và thanh nhã. Anh sẽ khuấy cốc cafe đặc vừa pha, khi trông thấy Kỷ Ức cũng thoáng sững sờ.

Kỷ Ức chậm rãi đặt chân tới, nhỏ giọng nói: “Cháu về nhà đây, tạm biệt chú út Quý nhé.”

Anh cúi xuống, cũng cần đến tiếng nói thật nhỏ dại để trả lời: “Ngủ một bạn gồm sợ buổi tối không?”

Kỷ Ức ngơ ngác, sao chú út Quý lại biết mọi người sợ tối?

kỳ diệu thật.

Kỷ Ức lắc đầu: “Bật hết đèn lên, dù sợ cũng biến thành ngủ được thôi.”

“Ngủ lại đây đã đạt được không?” Anh vắt tỏ ra như vẫn dỗ bọn trẻ.

Kỷ Ức tiếp tục lắc đầu: “Sáng mai bà mẹ con cháu về, sớm lắm, chỉ về một lát là lại đi ngay. Con cháu phải về căn nhà chờ mẹ.”

hình như hết sức quyết định thì phải?

Anh không nói gì mà chỉ vuốt nhẹ cánh tay Kỷ Ức, cũng hạ cảm cúm rồi.

Kỷ Ức bỗng hiếu kỳ, chỉ thứ anh đang cố gắng trong tay: “Đây là vật gì ạ?”

“Cà phê.” Anh đáp.

Trong nước cực kỳ ít các bạn uống thứ này, nhất là hầu như chúng ta cách mệnh chỉ uống trà cũng như nước trắng là đủ, buộc phải nữ quả thực lần khần mang đến cà phê. Kỷ Ức khẽ “vâng” rồi liếc nhìn thứ hóa học lỏng trong ly. Anh cười cợt, đưa ly mang đến Kỷ Ức, ra hiệu bảo chị em thử một ngụm.

vì vậy đây là lần ban đầu Kỷ Ức được nếm thử mùi vày của cafe. Chưa gồm đường mà lại giữ mùi nặng sữa thơm nồng.

chung chung, vày siêu lạ.

Kỷ Ức uống hoàn thành, vẻ bên vô cùng quái vật.

Quý Thành Dương thốt nhiên nghĩ ra một Việc rất rất lớn, cô gái uống cafe lần đầu liệu gồm mất ngủ không?

Anh chính xác là không hợp dỗ trẻ con.

Quả nhiên Kỷ Ức thức trắng đêm cho tận khi trời sáng, nữ giới ngồi dậy sửa biên soạn chuẩn bị sẵn sàng đón bác mẹ về căn nhà, ngờ đâu đợi đến tận trưa cũng chẳng thấy ai, chỉ nhận ra một cuộc điện thoại khôn cùng ngắn gọn, bọn họ nói rằng, khoảng bốn ngày nữa new về thăm Kỷ Ức được. Kỷ Ức khôn xiết bế tắc, quanh đi quẩn lại trong nhà mãi cũng chẳng có bài toán gì làm ra lại lôi hết sách ở phòng làm việc của ông nội ra, chuẩn bị đọc lại.

>> xem thêm chuyên mục Cưới trước yêu sau

tất cả phần đông là sách cổ. Sáng tạo quyển Tam quốc diễn nghĩa cũng như Truyện cổ Grim Kỷ Ức hâm mộ phần đa là chữ phồn thể được in đọc.

Vừa hay, có vẻ đọc mang lại qua thời gian.

buổi trưa của tứ ngày sau, đúng vào lúc tia nắng đã gay gắt nhất thì Quý Noãn Noãn đi cao điểm trở về trước dự định. Phái nữ chạy từ tầng bốn xuống tầng một, gõ góc cửa Kỷ Ức thật lực, cần dùng phương thức làm cho nũng quen thuộc để lôi Kỷ Ức mang đến hồ bơi bên ngoài. Chờ đến lúc Triệu Tiểu Dĩnh tạo ra thì Kỷ Ức đã biết thành cháy nắng rồi.

Quý Noãn Noãn chần chờ tập bơi nên chỉ ấp ôm phao nổi lềnh bềnh xung quanh nước, trò chuyện mang Kỷ Ức. Sau khi bị cháy nắng chỉ biết thè lưỡi bảo: “Hôm nay bên trời gắt quá.” Kỷ Ức ậm ừ đáp rồi hít vào một hơi thật dài, sau đấy lặn xuống nước chặng hơn một phút. Kỷ Ức nổi lên ở một góc khác của hồ bơi, thở ra thật mạnh mẽ, cuối cùng đã dễ chịu đựng hơn cụm rồi.

Khi Kỷ Ức bơi trở lại chỗ của Quý Noãn Noãn, cô bạn tình cờ nhắc cho chú út của mình: “Kỷ Ức, cậu nhận thấy chú út của tớ rồi bắt buộc không?”

“Ừ.” Kỷ Ức giữ chiếc phao của Noãn Noãn, kéo bạn nữ bơi lội Nhanh hơn một ít.

“Có yêu cầu trông chú út của tôi vô cùng giống có Irie Naoki trong Nụ hôn định mệnh1 chúng ta xem mấy bữa trước không? Takashi gì đó ấy2!”

1 Một bộ chuyện tranh cũng được chuyển thể thành phim hoạt hình và phim điện hình họa khôn xiết có tiếng của Nhật, tên gốc là Itazura na kiss.

2 Takashi Kashiwabara, là diễn viên đóng vai Irie Naoki khi truyện Itazura na kiss được gửi thể thành phim.

“… gồm giống đâu?” Tuy Kỷ Ức biết, chú út Quý và Irie Naoki hồ hết là thần tượng của Noãn Noãn, phần đông vô cùng đẹp trai nhưng mà xúc cảm chúng ta cho khẳng định khác cách nhau.

Kỷ Ức làm tiếp chữa bốn nắm của Noãn Noãn, tận trung ương dạy thanh nữ tập bơi.

bởi lẽ vì giờ này nắng quá cáu yêu cầu trong hồ bơi hầu như chỉ cần có trẻ mỏ sẽ vui đùa, người thân bự đầy đủ đứng trên bờ. Mãi cho gần hai giờ, khi bể bơi sẵn sàng chuẩn bị đóng cửa làm cho vệ sinh thì Triệu Tiểu Dĩnh bắt đầu tạo nên mang đôi mắt đỏ hoe. Kỷ Ức cũng như Noãn Noãn lấy làm lạ, gặng hỏi mãi cũng chẳng biết được duyên do. Nhưng lại khi nhận thấy xa xa duy nhất đám nam nhi thì chúng ta liền biết rõ.

Thằng nhóc ngông nghênh nhất trong đó là Vương Hành Vũ, em trai cộng cha khác người mẹ của Triệu Tiểu Dĩnh.

Triệu Tiểu Dĩnh vừa chào đời thì bố mẹ đã cốc hôn rồi, bởi lẽ vì tía thanh nữ không ao ước có người vợ, dẫu vậy lính bắt buộc phải tuân thủ chế độ mỗi mình chỉ tồn tại một nhỏ, nếu hy vọng sinh bổ xung thì chỉ còn cách ly hôn rồi cưới chúng ta khác… Sau khi cốc hôn, Triệu Tiểu Dĩnh theo bọn họ mẹ, còn bà mẹ cô từ chúng ta bộ đội Bỗng chốc biến thành tạp vụ, cũng may bà vẫn dạy tiểu học bắt buộc mới cho phép ở lại trong viện.

“Em trai cậu lại ăn hiếp cậu à?”

“Nó ko phải là em trai của mình.” Triệu Tiểu Dĩnh lại bắt đầu khóc.

“Để tớ giúp cậu hả giận!” Quý Noãn Noãn ủ ấp loại phao tập bơi, nạm đạp nước muốn lên bờ, tuy vậy tốc độ lừ đừ đề nghị quả là vẫn tức cho đỏ cả bên.

Ngốc thật.

Kỷ Ức bỗng giữ lấy phao của Noãn Noãn, lặng lẽ âm thầm nói mặt tai cô bé: “Để tớ.”

hoàn thành lời, cô liền bơi mang đến ven hồ bơi và bật lên bờ.

nữ dựa theo trí nhớ sắm thấy một sợi dây thừng trong phòng quản lý, tiện tay thắt buton lại.

Một lát sau Kỷ Ức bật ùm xuống nước, lặn vốn là Sở trường của cô ý nhỏ, đặc biệt ngày nay bể bơi new cụ nước yêu cầu không cần đến kính Có thể chú ý được bên dưới nước trong chặng cách ngắn. Kỷ Ức lặn mang lại chân Vương Hành Vũ, vòng sợi dây thừng quấn quanh đôi chân cậu ta rồi buộc chặt, sau ấy bơi đi không quay đầu lại.
Chúc Anh chị đọc truyện vui vẻ!

>> đọc thêm chuyên mục Truyện sắc