Một hợp đồng năm triệu, cô liền sinh con thuê. Anh là tổng người đứng đầu công ty lớn mộ Thị cao cao tại thượng, hô mưa Điện thoại tư vấn gió trên thương trường.

Giới thiệu truyện bà vợ trăm triệu của tổng người có quyền lực cao

Tác giả: Hoa Dung Nguyệt Hạ
Thể loại: Ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện cô vợ trăm triệu của tổng người có quyền lực cao

ở trong phòng ngủ của một trại mồ côi, một cô gái chín tuổi một tổ ấm chống chọi với có ánh mắt nghi ngờ của gia đình bạn, góc nhìn hiện lên một vòng đỏ. Cô duy nhất đôi mắt Khủng mọng nước long lanh, linh động cute, nhưng lại từ đầu đến chân bị mất cân bằng và điều độ dinh dưỡng, chú ý tất cả chút ốm gò!.

Thấy người người nào cũng lấy một loại ánh nhìn khinh miệt, khinh bỉ nhưng dò xét cô, cô ủy khuất nghẹn ngào:

“Ngọc bội đấy vốn là của bản thân mình, vốn chính là của mình!… Nhà bạn, bạn không phải ăn uống trộm! Sẽ là người mẹ giữ lại mang lại mình!”

“Vậy ý của cậu, là chúng tôi trộm đồ của cậu đề nghị không?!”Đối diện cô, là một cô bé tuổi xấp xỉ mang cô. Cô nghiêng đầu một ít, lãnh đạm trợn góc nhìn cô ta một loại, quay lại mỉm cười khẩy một dòng.

So sánh sở hữu cô, cô gái này tướng mạo vui vẻ, vẻ mặt cao ngạo, chắc là một tiểu công chúa cao cao tại thượng cầm cố, bao gồm cả ngàn chúng ta bởi cô mà sủng ái.

Cô ta vừa hoàn thành lời, Các bạn khác đứng cạnh cô ta chớp nhoáng lên tiếng bảo an.

>> Xem thêm Truyện ngôn tình ngược

“Cậu minh bạch vẫn nói dối! Sẽ gạt người! Nhu nhi làm sao biết đồ của cậu!?”

“Đúng nha đúng nha! Làm cho sao gồm thể? Nhu nhi sao lại là đánh cắp được chứ! Phân minh là cô trộm đồ của bản thân ấy!”

chống chọi với mang kể cả lời chỉ chính cũng như đánh giá của mình, cô bao gồm trăm miệng cũng cần yếu ôm đồm, trong lòng cực kì ủy tắt thở, thương trung khu vuốt mắt khóc rống lên.

“Thật sự là ngọc bội của mình… Ô ô, trả lại mang đến mình!”

Nhu nhi đắc ý buộc phải liếc côt mẫu, xoay người thân đối mang thành viên gia đình nói: “Các bạn thấy rõ rồi chứ, Tiểu Thơ là đánh cắp, sau này bạn cần tránh mua đùa cộng cậu ta nữa! Ẳn trộm, bựa xa!”

Mấy người nhà người bé dại khó khăn gật đầu: “Ừm, ừm! Chúng các bạn hầu như nghe công chúa Nhu nhi, sau này không đùa với cô ta nữa, cô ta là ăn trộm!”

“Cô ta là ăn trộm, Tiểu Thi là đứa trẻ xấu! Trộm đồ của Nhu Nhi!”

bọn bé dại cười cợt ầm lên tản đi, chỉ với lại teen girls độc thân dựa trên tường, ánh mắt mọng nước quan sát bóng lưng Anh chị rời đi, âm thầm cố kỉnh chặt hai quả đấm.

*

bên phía ngoài cửa phòng công tác của viện trưởng, một người thân đàn ông uy nghiêm mặc trang phục.

>>Đọc thêm Truyện ngôn tình tổng tài

quan sát thiết kế cũng đã ko kể 50, tần sắc nghiêm túc ngồi trên ghế sa lon, thoạt thấy tinh thần chất lượng cao, khắp cơ thể phảng phất khí chất tôn quý, giữa hai lông mày giãn ra chăm sóc thần.

mặc dù tuổi đã tăng cao, mặt mũi hơi có thể già nua, cơ mà quan sát ngũ quan anh tuấn bức người như này có thế tưởng tượng lúc còn trẻ no đủ vậy nào!

Viện trưởng tìm tới một xấp tài liệu, ở trước mặt ông chậm rãi gợi mở, cung kính đưa tới: “Ông mộ, ở giai đoạn này là tất cả các nhỏ tuổi gái vừa bắt đầu nhập trai từ năm ngoái, tài liệu hầu hết ở trong đây, mời ông xem qua một chút!”

Ông lão đưa tay lật xem mấy tờ, nhìn mấy lần, hơi vặn mi, mình phụ tá kề bên cảnh giác xem sắc bên ông, ngẩng đầu lên trò chuyện mang viện trưởng: “Đứa bé dại kia ước chừng tám chín tuổi, xin hỏi, hầu như bé nhỏ gái nhập viện năm ngoái, gồm mấy đứa trẻ chấp nhận với dòng tuổi này?”

Viện trưởng hồi tưởng một ít, vội nói, “Xin hóng một chút.”

Ông lão tròng mắt quét qua một chiếc, tầm mắt dừng trên một bức ảnh người nhà treo bên trên kệ, tự nhiên chuyển tay ra, đầu ngón tay gật một loại, “Cho ta chạm mặt nữ này chút ít.”

Viện trưởng ngẩn ra, ngay sau đấy gật đầu: ” Được, chúng tôi mau chóng bảo nữ giới đấy mang lại gập ngài!”

Bà điện thoại tư vấn một cuộc điện thoại, chưa lâu sau ấy có một gia đình bạn khác dẫn một tí xíu gái bước vào..

Nhu Nhii khéo léo đứng ở trước bên ông gắng, hai tay chắp ở sau lưng, ngực giơ cao, tươi cười cợt nói: “Ông nội! Kính chào ông, bé là Nhu Nhi.”

Ông lão mặt không bao giờ thay đổi chú ý chằm chặp cô, tầm mắt cẩn thận nhìn khuôn bên, tròng mắt lừ đừ nheo lại, ánh nhìn thâm thúy căng thẳng.

Nhu Nhi tất cả chút hiếu kỳ căn vặn mi, luôn cảm giác người thân ông này chú ý thật là thâm thúy, tựa biển bị góc nhìn dò xét kia dọa mang đến sợ hãi, kìm lòng không được lui về sau hai Bước, lại thấy ông lão vọt tay tới vẫy vẫy..

“Tới đây, để mang lại ông nội xem bé thật kỹ!”

“… Vâng.” Nhu Nhi trù trừ tiến lên hai Cách, ông lão nhẹ nhàng nỗ lực lấy bẫy vai cô, cẩn trọng nhìn, mặc dù tuổi tác chấp thuận, nhưng mà đang cảm giác mi mắt hay ngũ quan không giống các bạn đó cho lắm.

Tầm mắt ông chậm rì rì hướng xuống, rơi vào trên miếng ngọc bội treo ngang hông phái nữ. Ông lão sờ sờ miếng ngọc bộ ấy, trầm giọng hỏi: “Ngọc bội này…”

Nhu Nhi ngẩn ngơ, điềm nhiên mỉm cười một tiếng nói: “Ngọc bội này là mẹ cho nhỏ.”

Ông lão góc nhìn hơi chăm chú, phụ tá thấy ráng, từ trong túi công báo lấy ra một miếng ngọc bội khác, đưa tới.

Hai miếng ngọc bội cấy lại, quả thực vừa khít.

Ông già tay hơi run một ít đứng lên. Phụ tá thấy gắng, đi tới cùng viện trưởng thấp tiếng nói mấy câu, lại từ trong cặp bỏ ra một tờ bỏ ra phiếu lớn lao gửi tới tay viện trưởng, viện trưởng cười cợt nhận lấy.

cửa viện mồi côi, đỗ lại một chiếc xe black color cao cấp.

cô gái vẻ mặt tịch mịch vịn lên thành xe, hai mắt vô thần chú ý hình ảnh Nhu Nhi đi theo sau đám vệ sĩ, ngồi lên mẫu Bentley cách đó không xa.

Trong chớp mắt khi cửa xe đóng lại, Nhu Nhi ánh nhìn hờ hững quan sát lại phía viện trẻ mồ côi, trong lúc lơ đảng, hai đôi mắt va chạp bên trên chưa trung, Nhu Nhi quỷ quyệt cười một tiếng, cửa xe chậm rì rì đóng lại, từ từ rời đi.

cuộc đời của hai bé dại gái, từ ấy mà thay đổi
Chúc Anh chị đọc truyện vui vẻ!