Uống rượu không những làm hỏng việc mà còn xảy ra chuyện! Vì muốn chứng minh vóc dáng của bản thân cũng có thể có thể lên giường cùng người khác. Cô lại to gan hào phóng leo lên xe cùng một người con trai xa lạ, tiến thẳng đến khách sạn ──Sau hôm đó, ngày ngày cô đều cầu xin ông trời, ngàn vạn lần đừng khiến cho cô tái ngộ người con trai kia.Nhưng vận mệnh lại trêu ngươi, cô and anh ta lại nhậm chức giáo viên vào cùng một trường học.

reviews truyện Thầy giáo ác ma

Tác giả: Cổ Nhuận
Thể loại: Ngôn tình cao h

Trích đoạn truyện Thầy giáo ác ma

Lý Tinh Ngải cảm thấy Trong khi mình lại bắt đầu say, gò má bị xoa đến nóng bừng, nổi lên một tầng ửng hồng như anh đào, mặc dầu trong tâm gào thét, muốn xua đi cái góc nhìn giống như đang hút hồn người khác kia, mặc dù thế không hiểu sao, góc nhìn của cô lại hệt như bị anh hút đến không có cách nào hoàn thành ra được, thậm chí còn toát ra một loại khát vọng, muốn hòa vào vòng ôm nóng bỏng của anh.

Khát vọng này thật đáng sợ! Lý Do thân thể của cô lại nảy sinh phản ứng kích động như vậy đối với anh? Lúc trước, khi còn ở bên Lục Phong Quang, cô cũng chưa lúc nào cảm thấy thế này!

“Không, không được…” Cô yếu đuối tự cảnh cáo phiên bản thân.

“Cái gì không được?” Anh nhìn bờ môi cô, lại nhớ đến tư vị lắng đọng, trong trái tim ban đầu ngứa ngáy khó nhịn.

“Tôi phải…” đi.

Đôi môi nóng rực ngậm chặt môi cô, nuốt một chữ sau cùng vào trong bụng.

Lý Tinh Ngải hít sâu một hơi, lại không thể phòng bị mà làm cho răng của anh khẽ cắn một chiếc, mãi đến khi cô hé miệng than nhẹ một tiếng, chiếc lưỡi cũng nhân thời cơ này trượt vào bên trong, đưa đi sự bá đạo & cuồng loạn cuốn lấy chiếc lưỡi non mềm của cô.

Lý Tinh Ngải hệt như chiếc lá bên trên cành đang chống trọi với cơn sốt táp, run rẩy đến đáng thương, hai tay buộc phải vịn lên vai anh, dùng hết sức lực mới giữ cho bản thân mình không trở nên té xuống đất.

Quá dữ dội, quá cường hãn, thật đáng sợ! Cô không có cách nào chống cự đc loại con trai mãnh liệt như thế này… Không, không hề liên tiếp như thế nữa, cô phải làm những gì đó mới được.

>> Xem thêm thể loại đam mỹ H SM

Bàn tay đang để lên trên vai anh dần trượt xuống ngực, sau đó lại lần xuống chiếc khăn đang quấn quanh hông anh, bàn tay yếu ớt nắm chặt khăn lông mượt mà.

“Chúng ta hãy trao đổi… A ——” Đến khi nụ hôn nóng bỏng hoàn thành, Thiệu Hoa Khiêm định mở miệng nhu yếu đàm luận số điện thoại cảm ứng, nhưng còn chưa nói kết thúc thì anh bỗng kêu lên một tiếng thảm thiết.

Thiệu Hoa Khiêm gập người, hai tay bao bọc lấy chỗ đứng quan trọng, thường xuyên lui về phía sau vài bước, sắc mặt cũng bởi vì cực khổ mà trở nên trắng bệch.

cô bé này lại tấn công vào chỗ hiểm của anh, không chỉ có thế lực cũng không nhẹ.

Tận dụng thời cơ! Chạy mau!

Lý Tinh Ngải nắm chặt thời cơ, ném chiếc khăn trong tay ra xa, cũng không tồn tại dũng khí liếc nhìn người bị hại, cô mở cửa, chạy một lèo không thể thấy bóng dáng.

Khoảng 10 giờ tối, Lý Tinh Ngải ngồi trước bàn máy vi tính, mở MSN để tán gẫu với mấy đứa bạn —— Chiêm Chỉ Tĩnh, Triệu Linh Lan, Tôn Mai Phượng.

quá trình bốn người những cô quen nhau là thế này.

Hồi còn đi học thì Triệu Linh Lan kha khá nhút nhát yếu đuối nên thường hay bị đám con trai bắt nạt, một hôm tan học, tiết mục ‘ỷ mạnh hiếp yếu’ vẫn tiếp tục được trình diễn như thường lệ thì đột nhiên lại bị Chiêm Chỉ Tĩnh và Tôn Mai Phượng khi ấy còn chưa quen biết phát hiện được.

Hai người bọn họ không hẹn mà hàng loạt xông lên, Chiêm Chỉ Tĩnh lo đánh nhau, Tôn Mai Phượng vốn là bạn tốt học cùng lớp với Lý Tinh Ngải thì đứng cạnh bên khiêu khích hai tên nam sinh xấu, kế tiếp nhân lúc cục diện hỗn loạn thì đạp lên mông mấy tên đó vài cái rồi kéo Triệu Linh Lan trốn sang kề bên. Tuy cuối cùng cả đám bị gọi vào phòng giám thị viết kiểm điểm, nhưng việc ‘anh thư* cứu mỹ nhân’ and mối quan hệ ‘cùng chung hoạn nạn’ này đã gắn kết các cô lại với nhau, biến thành bạn giỏi, tình bạn đó vẫn kéo dãn tới tận hôm nay.

(*) y như hero nhưng để chỉ nữ.

Tôi là Chỉ Tĩnh, Tiểu An An nhà Shop chúng tôi rất mưu trí and đáng yêu: Tinh Ngải, lúc này cậu không đến nhà tớ tham gia tụ hội, không nghe Tiểu An An nhà tớ gọi mẹ, thật không mong muốn.

Tôn Mai Phượng: Chiêm Chỉ Tĩnh, cậu kìm chế một chút, tình mẫu tử không cần phải mạnh như vậy, Tiểu An An chỉ bập bẹ hai tiếng, cũng chẳng phải là gọi mẹ gì đâu.

Tôi là Chỉ Tĩnh, Tiểu An An nhà Cửa Hàng chúng tôi rất thông minh & đáng yêu: Tiểu An An rõ ràng là gọi mẹ! Linh Lan, cậu mau nói thử xem.

Linh Lan là của Lô Sĩ Kiệt, không có ai được tơ tưởng đến cô ấy: Tớ đã tra thông báo, em nhỏ nhắn từ sáu tháng đến một tuổi là đang trong giai đoạn bi bô tập nói … dù rằng Tiểu An An nói rất mơ hồ, nhưng không chừng thật sự là gọi mẹ đó!

Tôi là Chỉ Tĩnh, Tiểu An An nhà Shop chúng tôi rất mưu trí và đáng yêu: Thấy chưa thấy chưa!

Tôn Mai Phượng: Linh Lan, cậu đang cổ vũ tình mẫu tử của Chiêm Chỉ Tĩnh đấy à?

Cây ngải cứu yếu ớt: Tớ cũng khá nhớ Tiểu An An, nhưng lại không thể ra ngoài… Aiz.

Linh Lan là của Lô Sĩ Kiệt, không ai đc tơ tưởng đến cô ấy: Tinh Ngải, cậu có khỏe không? Trong khi cậu đang bệnh nặng à?

Cây ngải cứu yếu ớt: Oh … Có chút…

Tôn Mai Phượng: Tinh Ngải, ngày mai tớ qua thăm cậu nhé?

Cây ngải cứu yếu ớt: Không cần đâu, lỡ bị lây bệnh thì sao?

Tôn Mai Phượng: Chiêm Chỉ Tĩnh không đi chung là được rồi, mấy người còn lại thì không phải bận tâm.

Tôi là Chỉ Tĩnh, Tiểu An An nhà công ty chúng tôi rất lanh lợi và đáng yêu: Kháng nghị! Vì Sao tớ không thể đi cùng?

Tôn Mai Phượng: đc thôi, nếu cậu không sợ đem bệnh về lây cho Tiểu An An, tiếp nối than khóc với chúng tớ, nói là Tiểu An An bị bệnh thì cứ đi thôi.

Tôi là Chỉ Tĩnh, Tiểu An An nhà Shop chúng tôi rất thông minh & đáng yêu: Cái này … hay thôi quên đi.

Linh Lan là của Lô Sĩ Kiệt, không có bất kì ai đc tơ tưởng đến cô ấy: Tinh Ngải, cậu muốn ăn gì không? Ngày mai tớ nấu rồi đem tới cho cậu.

Cây ngải cứu yếu ớt: Ai da, những cậu đều ở Đài Bắc, không nhất thiết phải mất công tới Đào Viên đâu!

Tôn Mai Phượng: Ngày mai tớ về Nam Đầu, tiện đường qua thăm cậu.

Cây ngải cứu yếu ớt: Không không không, tớ bị cảm rất nặng, chẳng may cậu bị lây bệnh thì tớ sẽ đau lòng, tớ nghỉ ngơi mấy hôm là được rồi, những cậu đừng lo ngại.

Tôn Mai Phượng: Tinh Ngải, cậu đang có việc gì giấu tụi tớ phải không?

Cây ngải cứu yếu ớt: làm cái gi có! Mai Phượng, cậu lưu ý đến nhiều rồi!

Tôn Mai Phượng: Oh? Thật không?

Lý Tinh Ngải ngồi trước bàn máy vi tính, chốc chốc lại đổ mô hôi lạnh.

Tôn Mai Phượng thật sự quá nhạy bén rồi! Mới nói có mấy câu mà đã bắt gặp ra cô có chuyện giấu giếm.

Lý Tinh Ngải rất có thể hình dung ra vẻ mặt của Tôn Mai Phượng bây giờ —— khoanh hai tay trước ngực, nhướng cao hàng chân mày, mắt phượng híp lại nhìn vào tên của cô trên màn hình hiển thị.

Tuy cô rất muốn nhập cuộc họp nhóm với ‘đồng bọn’ của bản thân mình, nhưng hoàn hảo và tuyệt vời nhất không hề để những cô ấy trông thấy tầm dáng của cô hiện giờ đc, nếu như không thì cô nhất định sẽ bị ép vào góc tường tiến hành tra khảo, đợi đến khi Tôn Mai Phượng biết được chân tướng thì 200% đầu của cô có khả năng sẽ bị cô ấy đâm thủng vài lỗ vì cái hành động ‘uống rượu hỏng việc’ này.

Lý Tinh Ngải thở một hơi dài thườn thượt, ngón trỏ lại đẩy cổ áo ra một chút, sau khoản thời gian cúi đầu nhìn thì lại nặng nề thở dài một hơi, khóc không ra nước mắt.

event ‘uống rượu hỏng việc’ đã trôi qua ba ngày, những vết đỏ loang lổ mà người con trai kia để lại, tuy đã mờ đi một chút, nhưng vẫn có thể nhìn thấy được rõ ràng.

Nhớ lại ngày đó, cô chịu đựng thân thể đau nhức, chạy ra khỏi khách sạn, lại màu đỏ lộc may phát hiện nơi này chỉ cách chỗ ở của mình có ba con ngõ nhỏ dại, vừa về nhà, cô cuống quýt chạy vào nhà tắm, muốn gột rửa hết các thứ khó tính trên người, thế nhưng khi nhìn vào gương thì lại bị chính vóc dáng chật vật của bản thân dọa cho bối rối.

Chỉ thấy rất nhiều dấu hôn giống như những đóa hoa thường xuân nở rộ ở trên thân thể, các điểm hồng nho nhỏ lan tràn từ cổ xuống bên dưới, trong cả bắp chân cũng không thoát đc, trong các số ấy, nghiêm trọng đặc biệt là hai bả vai, ngực and … mông.
Chúc bạn đọc truyện Thầy giáo ác ma vui vẻ!