Em từng nói với tôi: ” anh không có gì là Uchiha Itachi của Akatsuki nữa, thành viên đấy đang bị tiêu diệt rồi”. Đúng thay, tôi vẫn chết một lần. Tôi chưa mong muốn chúng ta bị tiêu diệt đi lần nữa mà lại đang mang theo cụm điều tiếc nuối.

Giới thiệu truyện ái tình cho muộn

Tác giả: Kẹo Bông Gòn
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện tình yêu cho muộn

– Cô là ai?

Thật, quả không hổ danh là Uchiha Itachi! Sao anh biết cô là nữ? Mắt anh còn bị che kín kia mà,mà đừng nói mang đến Sharingan, mắt anh vẫn chưa được phục hồi.

– Anh hay nhỉ? Không bắt gặp gì nhưng mà biết tôi là thiếu nữ nhỉ! Quả là Itachi! Lợi hại lắm!

– Đừng để tôi nói lại lần nữa!

– Được rồi, được rồi, anh có biết hiện thời một con muỗi anh cũng không đập được hay không hả?

Anh mong đứng dậy, tuy thế ngủ quá chậm cố nhiên vết thương khá nặng yêu cầu không thể làm gì hơn ngoại trừ câu hỏi xẻ chết giấc, bên dù, thuốc đã chữa đều vết thương cũng như chúng chưa nghiêm trọng nữa, cơ mà anh đề nghị giữ vững tĩnh dưỡng. Sẽ là buộc phải. Ann đỡ được anh khi anh xém nữa là té xuống nền. Nhưng lại chẳng nghe thấy lời cảm ơn! Quả là Uchiha, hờ hững vô đối!

– Thấy chưa, đang nói là đừng bao gồm cậy dạn dĩ, anh vừa tỉnh lại sau khi ngủ một giấc hơn mười ngày rồi đấy biết chưa hả?

– chúng tôi đã ở đâu?

– nhà bên tôi.

– … …

– Này, anh…sao bất chợt hết khúc mắc nữa thay.

– bên tôi hỏi cô đang lý giải sao?

– kèm theo, nãy giờ có câu nào là chúng tôi không khuyên bảo đâu!

– Cô là ai?

– tôi, ân nhân cứu mạng của anh!

– Cô….cứu tôi?

– buộc phải, cũng như chúng tôi là Ann Willy.

– núm còn Sasuke?

– Cậu ấy chẳng sao, cậu đấy đã ghép mắt của anh ấy, và giờ cậu đó chắc chắn cũng đang an dưỡng để thích nghi có đôi mắt!

– Cô….

Giọng anh nghẹn lại. Một phần vì chưng bức xúc, một phần vì chưng suy xét.

– mong mỏi Sasuke đang trở về làng. Cũng như còn bạn gái này, tại sao lại biết bạn, và có tác dụng sao cô ta biết Sasuke sẽ cấy đôi mắt của mình! Chung chung, teen girls này là ai? Ann Willy, bạn không biết nghe cái brand name này cả

– Này…

Ann Gọi khi thấy Itachi im lặng và ra vẻ trầm tứ. Cô biết, cực khó để thích hợp câu hỏi này, nhưng mà…

– Này, bên tôi chưa có ý hù dọa anh, nhưng mà anh biết ấy, tôi…

– Tại sao lại cứu giúp tôi? Làm cho giải pháp nào nhưng cô tất cả thể? Chúng tôi đông đảo là không có thuốc chữa?

– chỉ là đầy đủ thôi, đâu buộc phải không có! Tôi trị được này.

– thay tại sao?

– chưa tại sao cả- Ann nhăn mũi- tôi không thích quan sát người thân chết vắt thôi. Nói tóm lại, bên tôi chưa gồm ý định hại anh, khi anh khỏe lại tôi vẫn đi, bắt buộc nếu mong tránh xa tôi, thì anh tốt nhất nên nghĩ ngơi mang lại có lợi. Giờ tôi đề xuất ra ko kể, anh nghỉ đi.

Anh nghe tiếng bước đi dần về phía của, bất chợt, bước chân dừng lại, và giọng cô vọng vào:

– Đừng lúc nào nghĩ đến chuyện chạy trốn, nói đến anh biết, bao bọc đây tất cả kết giới, có tác dụng ơn ở yên trong nhà dùm bên tôi, lát tôi sẽ về.

– Cô là ninja?

– không hẳn!

Cô vứt lại hai tiếng cầm rồi bước ra không tính cũng như đóng cửa lại, Itachi nghe tiếng cô lách giải pháp khóa cửa nhà cũng như giọng cô ngâm nga một thứ ngôn ngữ gì đó anh chưa hiểu.

Chầm chậm rãi để người nhà nằm xuống giường, chất xám buông lỏng, cũng như gần đầy hai phút sau, anh lại tiếp tục ngủ. Có lẽ rằng vết thương của anh thật sự rất nặng, có lẽ anh cũng chẳng thể nào qua khỏi, có lẽ rằng đây là giấc ngủ quý hiếm nhất đời anh, không mộng mị, chưa máu, không nước mắt. Anh quá cảm cúm, anh thật sự vô cùng không được khỏe.

Lần thứ hai anh tĩnh lại có thêm lẽ trời vẫn về tối, anh không tách biệt được ngày và ban đêm, trước mắt anh lúc này duy nhất black color, tối tăm, mờ mịt, như tương lai của anh ý, quá khứ của anh ấy. Mà lại anh giống như nghe tiếng côn trùng nhỏ kêu vang, cũng như mùi thơm ăn uống hàng ngày len lõi trong bầu không gian.

sẽ bao lâu rồi anh không bao gồm xúc cảm yên bình núm này, anh cũng không nhớ nỗi nữa. Trong mẫu đêm trăng định mệnh đấy, cái đêm mà lại tay anh nhuốm đầy máu bao gồm cả gia tộc. Anh đã hết được biết an bình là gì. Khi nào cũng giết chóc, cũng máu và máu. Bao chậm rồi anh chưa có được cái có tên gọi là căn nhà, không tất cả chân thiết yếu một căn phòng cùng về người nhà, căn nhà cùng về người nhà, chiếc giường cùng về gia đình bạn.

Anh nhớ làng, nhớ Sasuke, nhớ khoảng sân trước ngôi nhà ngày xưa Sasuke thường hay bọc lấy anh đòi anh luyện tập cùng.

Anh về làng một lần duy nhất sau ngần đó năm, tuy vậy không phải để thăm hỏi, để chào mừng, nhưng mà để hành động. Lần ấy anh có lẽ rằng đã làm Kakashi bị trọng thương, anh chưa ao ước động thủ có anh em, cơ mà để bảo đảm làng, anh phù hợp hết, kể cả.

Anh do dự cô gái đấy cứu vớt anh vị cái gì, anh cũng chẳng thể nghĩ ra duyên cớ nào hay ho. Nếu anh chẳng còn Saringan, anh cũng không có gì là sáng tạo nữa, cũng cần thiết giúp được gì nữa cả, chẳng thể bảo an làng, tuy thế anh tin vững chắc Sasuke đã làm điều đấy vắt anh, cậu đó cũng như Naruto. Anh lúc này chẳng khác gì phế nhân, bởi sao cô ấy lại cứu giúp anh? Cũng như như gắng nào?

dòng suy xét của anh ấy không đứng vững được lâu, bạn gái đấy đã xuất hiện và Call ý ới đâu ko kể hành lang.

– Canh nóng canh nóng! Tránh đường! Tránh đường! Uồi, nóng bị tiêu diệt, này, anh tỉnh chưa hả?

– Cô rầm rĩ quá!

>> xem thêm danh sách truyện Ngôn tình trọng sinh

– Ầy bên tôi cần đánh thức anh mà! Nè nạp năng lượng một ít đi, anh vừa tỉnh dậy, không nạp năng lượng cơm trắng được đâu, đây là canh xương trườn, uống một ít trước đi.

Ann ngồi xuống cạnh giường, múc một muỗng canh, thổi qua một lượt rồi đưa mang lại miệng anh. Itachi bồn chồn, cũng cần phải thôi, trước giờ làm cho gì có chuyện này chứ! Đút canh cho Uchiha Itachi, tốt thôi, thành viên bao gồm cầm cố làm cho cố nếu bạn có nhu cầu bị hỏa thuật của anh ta nướng chín!

– Nào, Nhanh nào!

Ann giục,.

Itachi miễn chống há miệng cũng như nếm thử một chút nước canh. Nói thật,cảm nhận về mùi do của anh không tốt cho lắm, gần như anh chẳng thấy nó tất cả bởi gì cả, cơ mà anh vẫn ráng uống mang đến hết. Anh do dự vị sao anh bao gồm một số loại xúc rượu cồn vì vậy. Có lẽ rằng chậm lắm rồi, xung quanh bà bầu anh ra, chẳng ai dịu dàng đút anh ăn như cố gắng. Anh cũng chẳng phải thằng ngốc, anh chưa nuốm cậy mạnh bạo, và như cô nói, mang lại nhỏ muỗi anh cũng đập cảm thấy không được. Cũng như nếu anh chưa nạp năng lượng, anh cho rằng cô gái này đã đè anh ra để đổ thứ canh đấy vào miệng anh mất.

– cầm nào? Ngon không?

– không có do gì hết!

– Hả? Tôi thấy cũng ngon lắm mà!

– chẳng phải, là tôi chưa bao gồm vì chưng giác.

– À… Anh yên tâm đi, vài ngày là hết à, tại anh bắt đầu dậy đề xuất gắng thôi. Nào uống thêm cái này nữa nào.

Ann mang lại anh uống bổ sung một giọt nước thuốc nữa.

– Giờ để chúng tôi núm băng mắt đến anh.

Itachi đang chưa nói gì, anh cảm nhận cô nhẹ nhàng gỡ từng vòng bang bọc quanh đôi mắt người trong gia đình. Cô lẩm bẩm gì ấy anh nghe chưa rõ, đồ vật gi lâu? Cô đang đợi dòng gì? Cái gì bổ xung hai giọt nữa? Ý cô ấy là gì?

– không sao rồi, đều thứ tiếng triển rất chất lượng, dẫu vậy gồm điều hơi chậm rì rì chút đỉnh, chắc hẳn ngày mai đã chấm dứt thôi.

– đồ vật gi xong?

– bí mật. Rồi anh sẽ biết! Giờ thì đi ngủ đi.

Ann Cách xuống giường, chũm cái bát nhỏ thả vào bể cọ chén bát, sau ấy quay lại dọn dòng ổ cho mình.

Itachi nghe tiếng sột soạt, anh biết cô lấy mền gối, anh chưa hỏi, chắc rằng cô ngủ ở một căn hộ khác. Nhưng mà anh không phải nghe tiếng bước chân cô bật dậy khỏi buồng. Cô ngủ trong này sao, còn dòng giường khác ư? Hẳn là căn hộ khôn cùng rộng, giường của anh ý cực kỳ phệ rồi, thêm một chiếc nữa sao? Anh hẳn là sống trong một ngôi nhà thật phệ, và cô, chắc chắn có rất nhiều tiền, nếu chẳng sao lại nhặt anh về nuôi cầm này.

Anh ép phiên bản thân thôi không xem xét về cô, về Sasuke hay về Akatsuki nữa. Anh đang bị tiêu diệt một lần, hầu hết điều đó là quá khứ hết rồi, anh tin tất cả Sasuke cũng như Naruto, Làng Lá sẽ an yên yên thân. Nhưng lại còn cô, Ann Willy, Anh không thể nào hiểu nổi, không thể nào gạt vứt hai chữ vày sao. Anh cứ mãi đấu tranh tư tưởng cho đến lúc cơn mệt mỏi mơ đại dương ập tới cũng như kéo anh chìm sâu vào giấc ngủ. Anh cảm giác tất cả thứ gì ấy di chuyển trong mắt các bạn, vẫn là ván đêm mà, anh buông tha mang đến Để ý đến và thả mọi người trôi theo round đen ấy.

Anh bị đánh thức bởi mùi ăn uống và tiếng nhạc ồn ã, thỉnh thoảng anh lại nghe thấy tiếng cô chen vào hát vài câu rồi im lặng, rồi lại ngâm nga, dường như cô rất thích ngâm nga hầu hết giai điệu kỳ quặc cũng như cụ.

– Này, anh dậy rồi à. Đây, đánh răng ăn bữa sáng nào?

Ann dúi vào tay Itachi mẫu bài chải cũng được bôi kem, mùi Bội nghĩa hà thơm ngan ngát. Rồi khi anh vừa xong xuôi, một mẫu khăn được chuyển tới, xác thực đã từng giây, Itachi biết rằng cô luôn lân cận chú ý mọi người, điều đấy có tác dụng anh lo lắng chút nào cả.

– Này, ăn thử xem, lúc này là súp khoai tây đó nha!

Ann đút một thìa súp đến Itachi, gương mặt anh sẽ thay, nạp năng lượng mà lại không có biểu cảm, chưa 1 chút nào, Ann thiệt tình chưa ưa thể loại lạnh tanh cũng như băng vạn năm ráng này một chút nào. Thật chưa hiểu vị sao cô…

– Thôi được rồi, anh không đề nghị diễn tả vẻ bên bởi thế.

– chúng tôi làm cho sao?

– Anh còn hỏi?

Ann bực tức, chú ý chăm chăm Itachi, cô đang tốn công như gắng còn không nói một tiếng cảm ơn, thật là tức bị tiêu diệt cô mất thôi.

– Sasuke cực thích cà chua, nó thường đòi người mẹ làm súp quả cà chua mang đến chúng.

– Nói có chúng tôi chuyện ấy làm cho gì, tốt nhất là anh đề xuất nói anh thích cái gì gồm phải hơn chưa, chí ít bên tôi đang nấu mang đến anh món anh thích.

Itachi sững cảm cúm, anh không nghĩ cô sẽ nói vì thế, tuy nhiên, bao gồm thiếu nữ nào đã từng nói sở hữu anh câu đó? Anh chũm lục lại trong cam kết ức. Không có, quả thật chưa gồm…

– Cảm ơn cô.

– hiên giờ nói cảm ơn có phải là trễ quá hay chưa hả? Chúng tôi chưa thích nhận lời cảm ơn suông!

– chũm cô ý muốn gì?

– Trứng rán Sharingan. Anh làm cái đó mang lại tôi!

– …..

– cầm nào?

– Cô biêt chúng tôi chẳng còn Sharingan mà lại.

– Ai nói không có gì, là tạm thời chưa có, để bên tôi kiểm tra xem, ngồi yên nào.

Ann nhẹ nhàng tháo dỡ đầy đủ lớp băng bọc, và lần này…

– Anh mở mắt ra xem, thử xem!

Itachi từ từ hé mắt, một luồng ánh nắng chói lòa có tác dụng anh nhắm ngay trở lại.

– Thử lần nữa nào, từ từ thôi nào.

Giọng cô vang lên lần nữa, bé dại nhỏ dại, êm êm, chui vào lỗ tai anh. Kỳ quái, làm cho sao anh thấy ánh sáng, làm sao anh có vẻ, mắt của anh ấy…nhưng trước mắt quả thật là ánh sáng, khi anh mở mắt ra, anh thấy được, quả thật bắt gặp, màu nắng rubi, màu tường trắng xóa, màu bộ bàn gỗ màu nâu nhạt, và người con gái đã ngồi trước mặt anh. Cô mỉm cười, nhẹ nhàng, phấn khích, pha lẫn nét gì đó tinh chơi.
>> xem thêm chuyên mục Truyện đam mỹ sủng