con người này cũng như một bộ máy ảnh không hoàn thành biến đổi, cơ mà anh đứng ở bên ngoài, lừng chừng bạn đang nơi đâu, vào ngày nào tháng nào. Anh chỉ biết, chỉ một trần giới này anh chắc chắn buộc phải gặp.

Trình làng truyện Anh luôn ở bên em

Tác giả: núm Tây Tước
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Anh luôn ở bên em

Ga tàu hỏa vào dịp lễ tết khiến chúng ta cảm nhận ra bài toán dân số ở Trung Quốc tách biệt nhất. Đặc biệt là ở city du lịch nối tiếng như city Thanh Hải này, dịp lễ luôn luôn duy nhất số lượng to người qua lại như nhỏ thoi.

Trình cục Viên các giọt mồ hôi nhễ nhại kéo va li, dây túi da bé dại quàng qua cổ, cô rẽ một đường đi qua hải dương mọi người sum sê ở ngôi nhà ga mang lại mức gió cũng chẳng lọt qua được, cũng như Moses rẽ biển đông,* trải qua trăm ngàn đắng cay, rốt cục, lúc hít vào được không gian an lành thì trong dòng túi domain authority bé dại liền vang công bố chuông điện thoại.

Vừa thấy là Trình chiến thắng Hoa, Trình viên Viên liền mau chóng nghe máy, không khỏi nói bự hơn giữa hầu hết tiếng ầm ĩ từ cái người: “A lô? A lô? Chú à?”

“Viên cục, con cháu tới rồi hả?”

“Vâng, con cháu vừa tới.”

“Ừ, chú đỗ xe ở cổng KFC quảng trường bên đông. Cháu đang nơi nào để chú qua đón?”

“Không bắt buộc đâu chú ạ. Chú không bắt buộc qua, chỗ cháu đông lắm, để con cháu qua tậu chú đi.”

Tiếp ấy Trình win Hoa gồm nói bổ xung một câu gì đó, tuy nhiên vày tiếng ồn đề xi ben lớn thông thường quanh quá các cần Trình cục Viên chưa nghe rõ được. Dù gì thì qua con phố trước bên chính là KFC rồi, cụ là cô chóng vánh nói một câu “cháu mang lại ngay đây” sau đấy quắp máy. Đựng điện thoại, viên Viên liền hướng thẳng tới KFC.

hiện thời, một cái xe việt dã màu trắng chầm lờ lững dừng lại ngay trước ở bên phải cô vì chưng tắc mặt đường. Trình viên Viên vừa hay nghiêng đầu quan sát qua, thấy trong xe duy nhất đóa hoa sen bằng đá tạc mập ăn nhập bàn tay đặt cạnh kính chắn gió, mà lại thành viên trong xe, cô chỉ nhận thấy một bên mặt:người chàng mặc áo sơ mi trắng, nuốm điện thoại Gọi điện, ngón tay trắng trẻo và nhỏ lâu năm, đẹp tươi như ngọc. Đây quả là bàn tay đẹp nhất nhưng cô từng thấy trong đời! Ánh mắt viên Viên dừng ở bàn tay đó khôn xiết lâu, tới tận khi chiếc xe đi qua tầm mắt cô.

“Làn gió mát vờn cành trúc, chia tay hắt bóng trăng, hồng trần si dở người, khổ tương tư…” ngần ngừ là bài bác hát ảnh hưởng nào bật. Tiếng hát nhẹ nhàng, khe khẽ, quả là đối lập hầu hết có tình cảnh nhốn nháo hiện tai. Cục Viên không nhịn được cơ mà bật mỉm cười khúc khích, kéo chạm li cầm lại đi.

cơ mà vào chốc lát đó, gia đình bạn Đấng mày râu trong chiếc xe trắng cũng nhận thấy bóng lưng cô qua loại kính chiếu hậu. Anh hơi ngẩn ra, chân mày khẽ nhíu lại, như mây tụ đỉnh núi.

“Bíp bíp!!” Xe đằng trước đã chạy xa một đoạn rồi anh new nhấn ga đi trước tiếng còi giục của chiếc xe đằng sau.

viên Viên đứng trước giao lộ, cô đã nhận thức thấy KFC ở đối diện, sẽ định sải Bước chuẩn bị qua đường thì trong đám tổ ấm đứng cạnh bỗng nhiên duy nhất cánh tay vươn sang chũm lấy cánh tay cô. Cô bất ngờ, quay đầu sang quan sát lại càng bất ngờ hơn, người trước bên đó chính là gia đình bạn cô không ý muốn gặp gỡ nhất:con trai chỉ một của chú ý chiến hạ Hoa: Trình Bạch.

Trình Bạch lớn hơn cô hai tuổi, ngũ quan phân minh, cao cường tuấn tú. Viên Viên sẽ nhớ lúc người trong gia đình new đến đô thị này học, ở nhờ nhà anh, từng miêu tả anh trong bài văn: Anh Tiểu Bạch có vẻ một bức ảnh phong cảnh bởi màu nước, khi anh đứng trong đám người thân, chẳng khác nào bảo bối lẫn giữa dãy hàng hóa vỉa hè.

Chỉ có thể nói rằng năm đấy tuổi còn nhỏ dại, chưa gặp gỡ nhiều chuyện yêu cầu cô new và bị chế độ đánh lừa.

“Học tư năm đại học xong chưa thèm chú ý đèn giao thông nữa hả?” Giọng Trình Bạch không lớn, tuy thế ngưng đọng lại, cũng như thuật truyền âm của các cao thủ trong tiểu thuyết võ hiệp cố gắng, đánh thẳng vào màng nhĩ cô.

Khi anh nói hết câu, cột đèn đỏ trên mặt đường chống chọi với bắt đầu chuyển hẳn sang xanh. Hiện thời, Trình Bạch buông tay, chuyển hẳn qua kéo va li đến cô. Khi anh định cố gắng luôn loại túi domain authority nhỏ tuổi đeo bên trên cổ cô thì cô bắt đầu hoàn hồn, lùi lại một Bước theo sự phản xạ, đồng thời buột miệng nói: “Không nên đâu.” Thấy tay Trình Bạch giơ giữa chưa trung, viên Viên bần hổ nôn nả nỗ lực lấy túi domain authority trong tay.

>> tìm hiểu thêm thể loại Truyện ngôn tình ngược

Trình Bạch nhìn cô, chưa nói năng gì, cơ mà giây phút đó, viên Viên lại cảm nghĩ được rằng “sát khí” giữa đôi lông mày anh phổ quát, may mà lại anh chóng vánh băng qua mặt đường. Cô cúi đầu quan sát gót chân anh sau ấy cũng đi theo, lòng không xong lẩm nhẩm: Lần này lại cần ở ngôi nhà anh ta một thời gian, gia đình chẳng ao ước chút nào!! Còn nữa, rõ ràng trước đấy bà bầu có nói trong điện thoại là anh ta đã đi thực tập ở khám đa khoa gần đại học H rồi cơ mà, cơ sở y tế đấy ko phải ngày nào cũng kín đặc thành viên gia đình sao? Sao còn rảnh rang mà lại chạy qua đây đón một đứa vô danh tiểu có lợi cũng như bạn…

viên Viên nhớ lại ngày hôm qua, lễ có lợi nghiệp vừa xong xuôi thì nhận ra điện thoại của bà bầu, được báo là bà nội hốt nhiên xuất huyết não, đã nằm viện trong city. Cô vội lập cập đá quý tải vé xe chạy mang lại đây. May mà hầu hết đồ đạc ở ký túc xá của cô ấy đã được chuyền dần về căn nhà từ nửa năm trước.

Hai người một trước một sau băng qua mặt đường. Đến lúc cục Viên chạm mặt Trình chiến thắng Hoa, ông vẫn đon đả hòa nhã sở hữu cô như lâu nay, cũng như họ là thành viên một nhà. Cô thầm nhủ: Dù chú chiến thắng Hoa từng nói ba cô gồm ơn cứu vãn mạng mang chú khi hai thành viên gia đình còn đi quân nhân, phải chú new coi cô như thiếu phụ ruột. Tuy nhiên dù gì cô cũng không hề bé ruột.

Sau khi bố thành viên gia đình lên xe, Trình chiến hạ Hoa truyện trò sở hữu cục cục, còn Trình Bạch ngồi ở ghế phụ lái, từ đầu tới cuối không phải tham gia vào câu chuyện, chỉ đùa điện thoại, bày ra một vẻ chẳng phải thân thiết. Viên Viên quả thật chẳng hiểu nổi hiên giờ anh ta cho làm cho gì nữa. Cô vậy không quan sát anh, mà lại cam kết ức lặt vặt về phần nhiều chuyện giữa anh cũng như cô mấy năm đó liền ùa về cũng như thác nước… Tổ ấm này, chính xác là ko phải thích cô, lại còn xuyên suốt ngày đeo một bộ mặt lạnh nhạt dọa cô. Nhưng mà cô, vị chị em luôn dặn dò rằng ở nhờ nhà mọi người thì đề xuất ngoan, cần nghe lời, thành thử cách biểu hiện của anh ý đối với cô bao gồm chất lượng kém cho vậy nào thì cô cũng không dám nói mang người thân lớn, cơ mà chỉ tự thành viên lẳng lặng tiêu hóa. [VD@Kites]

viên Viên nhớ lại số đông chuyện trước kia, cảm giác cực kỳ căng thẳng, không kìm được mà lẩm bẩm: “Đúng là một hồi tiêu hóa không nổi.” các “tiêu hóa không nổi” bất giác được quan tâm hơn.

Trình win Hoa ngồi đằng trước hỏi một tiếng: “Hả? Con cháu nói gì cơ?”

“Dạ chưa, không ạ.”

chung cục cũng tới ngôi nhà bọn họ Trình. Trình Bạch xuống xe trước, sau đấy xách hành lý ở cốp sau vào nhà. Lúc cô và Trình chiến thắng Hoa lấn sân vào, liền bắt gặp người mẹ cô Đới Thục Phân đứng của nhà khách. Buồng khách căn nhà bọn họ siêu rộng, cá tính riêng bài trí lại giản đơn, cũng không bao gồm quá nhiều màu sắc, tường màu trắng phối cùng màu nâu, đồ đạc đa số là được làm bằng gỗ và bằng da.

Đới Thục Phân chưa hoàn thành cảm ơn ông: “Lại phiền anh rồi.”

“Em không phải khách sáo có anh, mọi là bạn một căn nhà cả.”

viên Viên đi tới Gọi một tiếng “mẹ”, sau đó nói: “Con vào phòng xếp đồ đang.”

Quen đường lên lầu, cô mang đến đứng trước căn hộ sẽ giải pháp bốn năm chưa chạm mặt, chạm li cô được để cạnh cửa buồng, mà buồng lân cận thì khép hờ, qua kẽ cửa hẹp, chỉ giống như thấy một phần dòng phủ ăn mặc quần áo, không thấy Trình Bạch, tuy thế cô lại biết rằng anh ta sẽ ở bên phía trong… Cô cố tình đi nhẹ, khai trương phòng gia đình bạn ra, kéo đụng li vào sau đó cẩn trọng đóng cửa lại.

căn phòng chặng 20m2, được tô điểm bình thường và ấm áp, duy nhất cái giường, đậy ăn mặc quần áo, bàn học, còn có một cái ghế sô pha đơn, nhỏ tuổi, màu kem. Bên trên bệ khung cửa sổ có mấy chậu lục thảo trổ, có lẽ do trời quá nóng cũng như chưa bao gồm ai chuyên đề xuất lá cây hơi úa.

tất cả rất nhiều y như lúc cô đi, tuy trong bốn năm học ĐH, nghỉ hè năm nào cô cũng đi theo mẹ cho ngôi nhà xin chào hỏi chú thắng Hoa, tuy nhiên căn phòng này và đúng là tư năm rồi cô không bước vào.

viên Viên ngả thành viên gia đình lên giường, lẩm bẩm: “Về lại đây, chưa chọc vào được, lại thiết yếu trốn tránh. Haizz, thành viên chắc chắn phải rứa làm việc kiếm tiền để giảm áp lực đè nén mang đến bà mẹ, có tiền rồi vẫn chưa thêm phiền mang đến chú thắng Hoa nữa. Còn về Trình Bạch…” lúc này có người gõ cửa cha tiếng bao gồm nhịp điệu, cô mau lẹ xoay người thân hướng cửa: “Ai thế?”

“Anh.” Giọng trẻ trung, hơi trầm, là Trình Bạch.

cục Viên nhất thời hoảng lên: “Có chuyện gì ạ?”

thành tựu chúng ta mở luôn cửa ra vào, cô chiếm thót ngồi thẳng dậy: “Anh! Anh làm gì thế?”

Anh ta ném hộp thuốc trong tay lên giường, cô liếc nhìn: thuốc chất kích thích tiêu hóa XX.

Lại quan sát tới gia đình vừa ném, cục Viên nghẹn họng, nếu người nói sở hữu anh ta rằng thứ cô không tiêu hóa nổi là anh ta, thì đắn đo anh đang ném thứ gì mang đến cô?

bữa ăn sau đó, Trình win Hoa bảo các bạn làm cho là dì Châu nấu sáu món cùng một món canh. Bên trên bàn cơm trắng, Trình chiến thắng Hoa trấn an Đới Thục Phân hiện đã vô cùng lo lắng: “Em dâu à, trong thời gian bác gái nằm viện em cứ an tâm ở lại đây. Hàng ngày anh đi làm cho đã tiện đường đưa em cho cơ sở y tế luôn. Bên kia tất cả y tá quan tâm, em cũng tránh mua lo quá.”
>> tham khảo thêm chuyên mục truyện Cưới trước yêu sau