Mảnh Vá con tim kể một câu chuyện hôn nhân, chỗ mối tình thanh xuân mãnh liệt của Hứa Ngạn Thâm cũng như Thẩm Chức trung ương đã đi qua thật lâu, vị trí họ gắn bó, chia sẻ với mọi người trong nhà các ngày bình thường yên ấm mà lại cũng đầy cực khổ bằng sự ra đi của rất nhiều đứa nhỏ còn chưa kịp sinh ra.

Trình làng truyện Mảnh vá con tim

Tác giả: Đan Đan
Thể loại: Ngôn tình ngược

Trích đoạn truyện Mảnh vá trái tim

Tháng 10 năm 2001

“Mời sinh viên năm nhất của khoa báo chí truyền thông Thẩm Chức trung tâm chóng vánh mang lại buồng họp của Hội sinh viên!”

Nghe tiếng loa phóng thanh, cô ôm ấp đầu rên rỉ.

không tha đến cô được sao?

“Chức chổ chính giữa, cậu còn chưa đi đi?” cô nàng bị tiêu diệt tiệt vô vai trung phong Tôn Phi Phi mím môi nỗ lực nén cười cợt, “Nói gì thì cũng số mệnh của cậu, cậu nhận đi cho rồi!”

đồ vật gi nhưng mà là.số phận của cô ý chứ? Cô tất cả ghi danh vào học khoa Truyền hình phát thanh đâu!

“Ai đo đắn các giọng nói của cậi ngọt ngào nổi tiếng, trước khi cậu vào khoa báo chí truyền thông, các giảng cục phổ thông kỳ vọng vào cậu nhao nhao lên cả đấy, lúc này, cậu là theo chổ chính giữa nguyện của những vày bô lão đó đi, để cho các bầy anh bọn chị kênh kiệu trong khoa Truyền hình phát thanh của trường tất cả chúng ta cũng được nghe tiếng nói trời phú bom tấn Từ lâu của cậu chứ. . .” Tôn Phi Phi đông đảo chẳng có thể gì là đau lưng vì đứng nói quá nhiều cả.

Nói dễ nghe một chút là, bởi thanh quản này nhưng từ bé dại dù hoạt chén bát hòa đồng chứ không hề kiêu căng mà cô đang bị rất nhiều học sinh xuất sắc ghen ghét.

nhỏ bé, âm thầm là hiệ tượng sống của cô.

Chỉ bởi bác mẹ cô là người nhà dẫn chương trình bom tấn một thời của đài truyền hình trung tâm đề nghị cô thật sự rất khó sống lặng lẽ âm thầm, đi mang đến đâu cũng trở nên con người ta chỉ chỉ chỏ chỏ, “Nhìn kìa, nữ độc nhất của Thẩm XX cũng như Cao XX đấy!. . .” Tiếp mang đến là hầu hết lời chẳng ra sao, cô chưa mong muốn nói đến nữa.

bởi vì danh tiếng của ba má, từ lúc đi ngôi nhà trẻ cho đến lúc thi đậu ĐH, cô hồ hết luôn đông đảo, chiếu ráng độc đáo.

kể cả thầy cô giáo số đông nhiệt tình, suy xét giải pháp khai thác mang đến hết nhiều Sở trường của cô ý thiếu phụ căn nhà nòi, để nó phát tiết hết tinh hoa ra.

có thể, khai thác thì cứ khai thác, bắt gặp mãi chỉ có một Bộ trường.

tiếng nói của cô ý khá hay.

Tất cả các cam kết ức tuổi thơ của cô ý rất nhiều ở trong phần đa giấy phép cổ truyền, cô không hoàn thành nhai đi nhai lại chúng như một con vẹt.

Kỳ lạ là, Dường như cô cảm thấy bất tiện chết đi được, thì mọi người lại nhất trí cho rằng các giọng nói của cô ấy rất có sức lấn sân vào lòng người trong gia đình.

bố mẹ cực thích danh tiếng, chắc chắn mong muốn cô hình như trở nên tân tiến theo hướng nhưng bọn họ định mang lại cô, nỗ lực là ép buộc, dỗ dành đủ kiểu, mưa dầm thấm lâu, đến lúc thi đại học cô chỉ còn nước thi vào trường có chuyên ngành truyền thông theo tâm nguyện của họ.

mà lại, e hèm, cô còn kịp len lén cất ba má vậy đổ nguyện vọng.

“Cậu nhưng không đi, Hội sinh viên vắt nào cũng báo oán cậu đến cơ mà xem!” Tôn Phi Phi híp mắt chun mũi đe dẫm.

“Không chẳng lẽ, Hội sinh viên nhưng mà. . .”

Hứ, dọa ai chứ!

“Cậu mong mỏi giấy phép tin tức của bản thân mình mãi mãi bị chôn vùi trong mớ giấy lộn chứ?” Tôn Phi Phi liếc cô, “Đừng quên, cụm giảng viên khoa người trong gia đình các làm việc trong ngành truyền thông đấy, họ chẳng có thời gia có thời gian rảnh đâu nhưng hàng ngày xem các chi tiết bài tập của bản thân mình.” có thể nói, giảng viên vị hy vọng giảm bài toán, bao gồm cả bài xích tập của sinh viên phần đông đám ‘nhân tài’ trong Hội học sinh xem trước, nếu người ta chú ý cô thấy ngứa mắt, vứt bài bác cô sang một bên là chuyện khôn cùng đơn giản.

tiêu cực, bị động mà!

Cô âu sầu bó tay trước ngực, công bố quyết định có tác dụng hảo hán chưa phục cường quyền.

Cô chính là teen girls như cố kỉnh đó, trời sinh gan thỏ cơ mà chưa ước ao thành viên gia đình khác bố trí cho bản thân.

Nói gì thì nói cô chỉ có mềm mỏng một ít, đối phương dù gì cũng không thể ép cô mừng đón cô câu hỏi nhưng mà cô không thích đúng không?!

>> tìm hiểu thêm chuyên mục Truyện cưới trước yêu sau

Hạ quyết tâm dứt, bản tính linh hoạt, có khả năng ứng phó với hầu như cảnh huống của cô ấy lập tức biện pháp hành động.

Tôn Phi Phi ngồi yên một nơi hóng xem náo nhiệt.

Hê hê, cô hy vọng nói là, nhỏ Chức chổ chính giữa này rất dễ mềm lòng, người ta chỉ cần có năn nỉ vài tiếng là sẽ nhận lời ngay cho xem.

mang lại văn phòng và công sở của Hội sinh viên, Chức trung ương vô cùng cao nhã gõ cửa.

không có chút động tĩnh, càng không gồm ai công bố.

cầm này là gắng nào? Trên loa minh bạch là nói bước này cơ mà!

cửa ngõ chưa khóa, cô nhè nhẹ đẩy từng tí một.

bên phía trong buổi tối om, chỉ việc ánh đèn flash không kết thúc lóe lên.

Là cửa nhà của khoa Nhiếp hình họa.

Khinmắt đang quen có bóng về tối, cô nhìn kỹ hơn, khuôn bên bé dại mau chóng đỏ rần rần.

chiến thắng nhiếp ảnh của tổ này lấy khung hình phụ nữ làm chủ đề, khoa trương bên cạnh đó là, Hình ảnh sẽ hiện ra bằng máy là một cô người mẫu bao gồm thân hình dong dỏng, khung người khỏa thân che ló trong bóng tối nhá nhem, yêu kiều ngước đầu lên, nửa thân chúng ta nổi cùng bề mặt nước.

Còn anh chàng cao ráo quay lưng lại bên cô sẽ chằm chặp quan sát Hình ảnh chưa rời mắt, anh ta cẩn thận, chú tâm Đánh giá thứ gì ấy.

“Này.” Cô chủ ý cắt theo đường ngang dòng suy bốn của anh.

gặp gỡ nên cánh mày râu sẽ xem các loại hình họa này thật ngượng, may mà lại ánh nhìn anh chàng này khôn cùng trong sáng, chưa gồm chút gì là mờ ám.

tuy nhiên, cũng ngượng quá đi, cô có vẻ nào đánh cấp tốc rút gọn được không?

“Chào anh, bên tôi hy vọng mua chủ tịch Hội sinh cục Hứa Ngạn Thâm. Cô lễ phép.

chàng trai định thần lại, quan sát về bên cô.

“Thẩm Chức Tâm?” ánh nắng từ đèn flash quá yếu, cô không thể nhìn rõ bên chàng trai, chỉ cảm giác tiếng nói của anh ấy ta trầm ấm áp, toát ra vẻ điềm đạm, chững chạc.

Khí hóa học điềm đạm này không cùng về sinh cục ở lứa tuổi cô.

“Vâng, thưa thầy!” Cô ngoan ngoãn đứng nghiêm.

“Tôi là Hứa Ngạn Thâm.” Anh yên tâm tự Giới thiệu.

Cô bỡ ngỡ, không kịp phản ứng.

không hề thầy giáo? Trời ạ!

Tuy Hứa Ngạn Thâm đang là sinh viên năm bốn, nhưng cũng chưa cần phải “già đời” cũng như thay chứ?!

Cô khác nhau cảm thấy đứng trước.mặt người đáng lẽ cần là một nhà bạn trưởng thành và cứng cáp chặng cha mươi, bốn mươi tuổi gì ấy.

địa điểm về tối mù cố này vô cùng tăm tối, đã khiến người ta xầm xì, Hứa Ngạn Thâm đứng dậy, bật bao gồm cả đèn trong văn phòng và công sở lên.

Cả hộ gia đình đột sáng choang, sáng mang lại nỗi khiến cô chói mắt, theo sự phản xạ cô cúi đầu chú ý đến tịt mắt lại, nhất thời chưa cho thấy được.

Một đôi giày da bóng loáng, sạch vẫn ra mắt trong đôi mắt đã cụp xuống của cô.

Cô ngước mắt lên new bắt gặp rõ mặt của chủ toạ Hội sinh cục Hứa Ngạn Thâm, tim tự dưng đập thình thịch.

Thân hình anh cao ráo hơi nhỏ nhắn, Bên cạnh đó cao hơn cô cả 2 mươi phân, gương mặt anh thâm trầm, nghiêm nghị, góc nhìn cả quyết, kiên định.

Anh chưa giống sinh viên, thật sự chẳng giống chút nào hết!

dẫu vậy, gương mặt ấy vô cùng trẻ cực kỳ đẹp trai, không giống bạn con trai già cỗi nhưng cô tưởng tượng.

“Đây là tập thơ của Tịch mộ Dung, cô tùy chọn một bài bác đọc cho bên tôi nghe.” Anh thong thả thẩy tập thơ đã chuẩn bị sẵn sàng sẵn xuống bàn.

Ấy?

lao động trí óc cô trống rỗng, trước sự dửng dưng của anh ấy, cô ngoan ngoãn ráng lấy tập thơ:

Khi còn trẻ, nếu người nhà yêu một nhà bạn, xin người, xin các bạn nhất định đề nghị đối xửa dịu dàng có anh đấy.

mặc dù Cả nhà yêu nhau dài lâu hay ngắn ngủi, nếu nhiều bạn có thể luôn đối xử dịu dàng cùng nhau thì tất cả phần nhiều chặng khắc đầy đủ sẽ trở thành một kỷ niệm đẹp không tì vết.

Nếu chẳng đặng đừng cơ mà phân chia xa, thì cũng cần phải đoàng hoàng nói lời tạm biệt, cũng cần phải bái tạ tự đáy lòng, cảm ơn anh đấy đang cho bản thân một phần ký kết ức.

Sau này trưởng thành và cứng cáp, gia đình new biết, trong phút chốc ngoảnh đầu nhìn lại quá khứ, tuổi thanh xuân chưa oán hận new là chưa ăn năn tiếc, cũng như ánh trăng tròn đầy yên ả trên đỉnh núi.

“Dừng lại.” Anh chỉ có nghe một đoạn, Cô đạt đề xuất rồi, ngày mai ban đầu cho đài phát thanh làm việc.”

Giọng của cô thật trong trẻo, hay cho nỗi khiến người thân nghe cảm nhận như sẽ đắm gia đình bạn trong loại suối thanh mát, anh sau cuối cũng biết vì sao giảng viên ở khoa Truyền hình phát thanh niềm nở Trình làng một sinh cục new chẳng phải ở khoa mình mang anh.

>> tìm hiểu thêm phân mục Truyện sắc