Truyện Thâm Hải, câu chuyện nói về chuyện tình của một teen girls trẻ yêu hết lòng với một anh chàng coi anh cũng như sinh mệnh của bản thân mình nhưng lại lúc đó anh lại không hề lưu lạc, thâm chí anh khinh thường làm cho cô gian khổ tuyệt đỉnh.

Trình làng truyện Thâm Hải

Tác giả: Hắc Khiết Minh
Thể loại: Ngôn tình h

Trích đoạn truyện Thâm Hải

Trong đêm Đen, tương tác phát ra ánh nắng nhàn nhạt, có lẽ khu vui chơi công viên vị trí này càng âm u hơn.

Anh xúc cảm bao gồm chút suy yếu, anh cần tránh mua chả nên ăn những gì quá lâu bởi vậy, anh hẳn buộc phải lưu giữ thể trạng cao cấp để ngừa chuyện chẳng may, mà lại anh biết nhà bạn Đấng mày râu kia lần này nghiêm túc, gã mong mỏi anh nghỉ ngơi, cho dù anh xác xắn chưa mong muốn cái này.

Anh giẫm lên lá rụng, chiếu thẳng qua khu dã ngoại công viên buổi tối Đen.

Nhớ tới lời các bạn quý ông kia, anh sẽ còn hơi tức giận.

Dồn nén quá lâu? Cái quỷ gì đấy! Cố nhiên anh chưa dồn nén rồi, anh chỉ quên hy vọng nên ăn những gì thôi ──

“Này! Mấy tổ ấm mong muốn gì? ! Mau dừng tay!”

Trong đêm Black ngẫu nhiên có tiếng nói cao quãng tám vang lên, cũng như dòng bé bén nhọn, hung ác hăng xuyên vào lao động trí óc sẽ suy yếu của anh ý, làm cho anh nhịn không đủ gửi tay lên đậy tai.

Anh xoay đầu lại nhìn theo hướng phát ra tiếng, chỉ thấy mấy tên côn đồ vẫn ở trong rừng cây vây đánh một gia đình bạn chàng, mà gia đình bạn phát ra tiếng thét chói tai là một thiếu phụ, cô đứng bên trên mặt đường, một tay xoa thắt lưng, một tay chỉ vào hầu hết các bạn đấy, như sứ giả chính nghĩa bự tiếng can thiệp.

Chỉ liếc mắt một loại, anh liền thừa nhận mọi người cô gái đó say rượu rồi.

Cô chỉ có một gia đình bạn, bên trên thành viên là cỗ quần áo bình thường, lộ ra đôi chân dài có vớ đen, Nhiều hơn ngọai trừ túi nhỏ trên tay, cô hoàn toàn không có vũ khí gì hình như đả kích chúng ta khác. Đám côn đồ có tám đứa, bên trên tay tên nào cũng nạm gậy gộc, mang lại đồ ngốc cũng biết là không nên xen vào câu hỏi người thân khác.

“La loại gì! Bà tám cụm chuyện!” Một tên côn đồ hiểm độc rít gào mang cô.

nhưng mà người nhà nàng này hiển nhiên ngu ngốc, bởi lẽ cô không những không xoay nhà bạn vứt chạy, còn hít sâu một hơi, đứng vững hét ầm.

“Cứu mạng! Giết thành viên ! Cảnh sát mau tới đây ──”

“Im miệng! Bé kia! Đừng chạy!”

Hai tên côn đồ với theo gậy gộc chạy về hướng cô, cô trợn mắt, im lặng ngó, rốt cuộc biết bắt buộc chạy, cô vừa thét chói tai vừa chạy.

Anh chưa mong mỏi xen vào Việc gia đình bạn khác, anh chứ chưa ăn uống cơm, hơn nữa cần uống nước.

cơ mà thành viên nữ giới này sẽ say rượu, còn mang giày gót cao, vả lại anh từng gặp mặt qua cô. Quan sát ảnh hưởng tiện lợi, anh thở nhiều năm, bỏ dở các loại thực phẩm của anh, biến đổi phương hướng.

Khi tỉnh lại cô thấy gia đình nằm trong lòng một người trong gia đình quý ông.

trên mình anh đầy mùi rượu, râu không cạo, thái dương chỉ một vết trầy, bên trên má yêu cầu duy nhất vết bầm xanh tím sưng đỏ, bên lỗ mũi trái giữ giàng vết máu bị khô quá, bên trên áo co dãn cổ vo tròn còn dính uế vật, cùng bề mặt cũng đều có mùi hương đáng sợ.

Anh là tổ ấm ngoại quốc, tất cả tóc màu xoàn, ngũ quan tách biệt.

kinh khủng đặc biệt là, cô chần chờ anh.

căng mắt quan sát tên kia, hô hấp của cô ý cũng như xong lại, trong nháy mắt, trong đầu trống rỗng, tim đập bạo dạn như bão cấp cho 200 .

“A ──”

>> xem thêm thể loại Truyện ngôn tình ngược

không chút suy nghĩ, cô liền há mồm thét chói tai, đầy đủ ngay lúc ấy, mọi người quý ông xoay gia đình ngăn chặn cô, lấy tay đậy miệng cô.

“Im lặng.”

Cô hồi hộp trừng mắt, tách biệt xúc cảm được thân thể cao lớn của anh ấy và sức nặng trầm trọng, miếng nệm vị anh xoay các bạn đè lên người cô mà lún xuống, bầu khâu khí trong phổi cô cũng bởi vì thế buộc phải bị hút đi, cô định lấy tay đánh anh, đấm anh, ý muốn giãy giụa, lại bị anh vươn tay bắt được, lạnh giọng cảnh cáo.

“Đừng động đậy.”

Khi anh nói, cô căng mắt nhìn anh, phản ứng của cô bị chầm chậm lại, người thân ngoại quốc này nói Trung văn vô cùng chuẩn, còn chuẩn cho dọa thành viên, chưa có khẩu âm kỳ quái gì.

Cô trợn mắt quan sát, thấy anh vẫn mở mắt ra.

Anh bao gồm đôi mắt màu xanh, tuy nhiên trong tròng trắng gần như là tơ máu đáng sợ. Ánh mắt anh lãnh khốc, nét bên tất cả chút không kiên nhẫn.

Cô sợ tới mức không dám nhúc nhắc, chỉ nghe được tim tổ ấm đập như điên.

“Cầu xin cô đừng Gọi bậy nữa, đầu bên tôi đủ đau rồi, không cần tăng bổ xung kích thích.” Anh nhướng mày há mồm cảnh báo cô. “Tôi sẽ cứu cô, nhớ rõ không? Đêm qua, ở trong công viên.”

có chuyện này ư?

Cô nhíu mày cụ xoay đưa đầu óc trì độn, đêm qua cô tan tầm, đi gia nhập chạm chán khách hàng bè.

Cô trợn mắt, thiên nhiên nhớ ra.

Á, trời ạ, khi cô trở về, ở trong khu dã ngoại công viên chạm mặt được chỉ một đám lưu manh đã vây đánh người thân nào đó, cô chần chờ mình bị chạm dây thần kinh nào, tình cờ kiêu dũng mở miệng kêu to cảnh sát đến đây, thành tích phần nhiều tổ ấm ấy không những không mau lẹ giải tán, ngược lại còn thay gậy đuổi theo cô, ngay khi cô cho rằng mạng nhỏ của mình mất rồi thì mọi người nam nhi này bỗng nhiên tạo ra, hai ba lượt liền đuổi đám lưu manh kia bỏ chạy mất.

Cô nhớ rõ chúng ta này đánh đến kẻ kia đầu rơi máu chảy, nay hồi tưởng lại, Hình như còn có lẽ nghe thấy tiếng anh nhấn đầu bầy kia vào quan tài nước, nhớ tới âm lượng trống rỗng bí ẩn kia, nhất thời làm cho đầu cô cũng sẽ bị đau đớn.

“Nhớ rồi sao?” Thấy cô lộ ra vẻ mặt bất ngờ, anh thở lâu năm, cảnh cáo cô: “Được rồi, không hét nữa, OK?”

Cô gật đồng ý.

Tuy rằng cũng như cố kỉnh, tuy nhiên anh vẫn không tin cô, chỉ thử buông lỏng tay.

Cô vẫn cực kỳ ao ước thét chói tai, nhưng lại cô nên nhớ tay anh chẳng hề rời xa miệng cô, tay khác cũng còn đặt lên người cô, bất quá thấp nhất anh đang thả lỏng tay.

“Tại sao anh lại ở nhà tôi?” Cô thở hổn hển, các giọng nói khó nén kinh hoảng hỏi.

“Đây là phòng của tớ.” Anh nổi giận xoay mọi người ngồi dậy, “Nhà cô ở biện pháp vách.”

Cô lại lặng đi một chút, ngồi dậy chú ý thông thường quanh tứ bên, bắt đầu bắt gặp buồng này thật chẳng hề là nhà cô, chỗ này cộng căn nhà cô có bố cục tổng quan giống nhau, cơ mà trang trí số đông riêng biệt.

ngay bây giờ, địa điểm này phần đông chưa có tên thường gọi là căn nhà, dưới mông cô là nệm súng phun đạn, cầm cố nhưng mà chẳng phải ở bên trên khung giường, mà lại là trực tiếp đặt trên mặt đất .

“Anh chính là trong sáu hộ gia đình?” Cô nghe nói giải pháp vách đã cho mướn, tuy nhiên cô cho đến bây giờ không thấy qua vày hàng xóm thần túng thiếu này, chỉ một nghe nói đúng là có người cánh mày râu mang lại thuê, chắc là là bơ vơ, cứ bởi vậy, chưa gì khác. Không con, chưa cung phi, cũng không đã từng nghe qua có một số người thấy anh với nữ ra vào.

Xem ở trong nhà trống rỗng, hiển nhiên anh không chỉ không bao gồm hoàng hậu, cũng chưa gồm đồ vật gi gọi là người dùng bè thân thiện, mới dường như ngay cả vật dụng bình thường nhất có lẽ chiêu đãi khách cũng không có.

Anh không phải là vấn đề của cô ấy, cô quay đầu quan sát về hướng nhà tắm, đã nhận thức thấy anh bước vào trong, anh quên đóng cửa, trực tiếp kéo khóa quần jeans xuống, ban đầu đi tiểu.

Tuy rằng anh gửi lưng về phía cô, tuy nhiên cũng đủ đến cô nháy mắt đỏ bừng bên,

“Trời ạ.” Cô hô bé dại một tiếng, có tầm mắt kéo trở về, há mồm thông báo anh: “Uy , anh sẽ quên đóng cửa ngõ.”

Cô tựa đại dương nghe thấy anh thở lâu năm, lẩm bẩm câu gì đấy, tuy nhiên anh đóng cửa lại.
>> Tham khảo thể loại Truyện đam mỹ sủng